Thơ đấu tranh: Ngô Minh Hằng & Hương Saigon
THƠ CHIẾN ĐẤU5/27/2011
ĐÔI DÒNG HỒI ĐÁP
Thương cho dân tộc của tôi
Ba mươi năm đảng trồng người đó sao?
Đâu bất khất, đâu tự hào
Đâu ngoan cường của đồng bào Việt Nam?!
Ba mươi năm đảng trồng người đó sao?
Đâu bất khất, đâu tự hào
Đâu ngoan cường của đồng bào Việt Nam?!
Cúi đầu dưới ách dã man
Tưởng mình sẽ sống bình an đó à?
Hãy nhìn đất nước sơn hà
Nhìn người chết thảm để mà liệu thân!
Dân nghèo chẳng phải tại dân
Chính vì tại đảng bất nhân mà thành!
Đứng lên hỡi chị, hỡi anh
Đập tan tàn ác mà giành ấm no!
Tiền dân đảng cướp từng bồ
Đứng lên lấy lại để cho công bình!
Tưởng mình sẽ sống bình an đó à?
Hãy nhìn đất nước sơn hà
Nhìn người chết thảm để mà liệu thân!
Dân nghèo chẳng phải tại dân
Chính vì tại đảng bất nhân mà thành!
Đứng lên hỡi chị, hỡi anh
Đập tan tàn ác mà giành ấm no!
Tiền dân đảng cướp từng bồ
Đứng lên lấy lại để cho công bình!
Lo cho đời sống dân sinh
Là ai ? bổn phận Ba Đình bạn ơi!
Chúng tôi tị nạn nước người
Bàn tay che kín mặt trời được sao?
Ngoài này ba triệu đồng bào
Bên trong tám chục, sức nào cho cân?!
Giúp ư? chỉ được đôi lần
Nào ai giúp được ấm thân trọn đời!
Là ai ? bổn phận Ba Đình bạn ơi!
Chúng tôi tị nạn nước người
Bàn tay che kín mặt trời được sao?
Ngoài này ba triệu đồng bào
Bên trong tám chục, sức nào cho cân?!
Giúp ư? chỉ được đôi lần
Nào ai giúp được ấm thân trọn đời!
Đứng lên, chớ dựa vào người
Độc tài ta dẹp, cuộc đời ta xây!
Đảng kia còn sống ở đây
Thì đời dân mãi đắng cay, đói nghèo
Độc tài ta dẹp, cuộc đời ta xây!
Đảng kia còn sống ở đây
Thì đời dân mãi đắng cay, đói nghèo
Đảng giầu, trăm tỉ tiền treo
Sao không bảo đảng cứu nghèo ... thử coi!
Chúng tôi lòng chẳng hẹp hòi
Nhưng không làm chuyện bạn ơi, giúp hồ!
Sao không bảo đảng cứu nghèo ... thử coi!
Chúng tôi lòng chẳng hẹp hòi
Nhưng không làm chuyện bạn ơi, giúp hồ!
Ngô Minh Hằng
0000000000
Đôi Lời Nhắn Nhủ
Ngậm ngùi nhìn đất nước tôi
Cháu con Trưng Triệu tiệt rồi hay sao?
Đâu nữ kiệt, đâu anh hào ?
Để cho cộng phỉ cỡi đầu dân Nam
Tiền đồ, vận nước man man
Người ơi, phù thịnh, cầu an được à?
Việt cộng phá nát sơn hà!
Khiến dân chẳng có mái nhà che thân
Ai người yêu nước thương dân
Vùng lên phá ngục, xả thân vây thành
Tiến lên, này chị, này anh
Diệt cộng để giúp dân lành ấm no
Nhà nhà lúa gạo đầy bồ
Gia đình hạnh phúc,tự do, an bình!
Thương nòi cần phải hy sinh
Đừng theo lũ quỷ Ba Đình người ơi
Tự cường tự túc với người
Xòe tay xin xỏ để đời cười sao ?
Nếu người nghĩ đến đồng bào
Hãy đòi cộng phỉ bạc bồ vàng cân
Nợ dân cộng nợ nghìn lần
Bắt chúng phải trả nhân dân suốt đời
Sống sao cho xứng con người
Nước non ta giữ, tiền đồ ta xây
Bao giờ cộng sản còn đây
Muôn dân trăm họ vẫn lây lất nghèo
Bao giờ đầu đảng đem treo
Muôn dân trăm họ hết nghèo cho coi!
Tỵ nạn, ta chẳng hẹp hòi
Nhưng không mắc kế của loài cộng nô!
Cháu con Trưng Triệu tiệt rồi hay sao?
Đâu nữ kiệt, đâu anh hào ?
Để cho cộng phỉ cỡi đầu dân Nam
Tiền đồ, vận nước man man
Người ơi, phù thịnh, cầu an được à?
Việt cộng phá nát sơn hà!
Khiến dân chẳng có mái nhà che thân
Ai người yêu nước thương dân
Vùng lên phá ngục, xả thân vây thành
Tiến lên, này chị, này anh
Diệt cộng để giúp dân lành ấm no
Nhà nhà lúa gạo đầy bồ
Gia đình hạnh phúc,tự do, an bình!
Thương nòi cần phải hy sinh
Đừng theo lũ quỷ Ba Đình người ơi
Tự cường tự túc với người
Xòe tay xin xỏ để đời cười sao ?
Nếu người nghĩ đến đồng bào
Hãy đòi cộng phỉ bạc bồ vàng cân
Nợ dân cộng nợ nghìn lần
Bắt chúng phải trả nhân dân suốt đời
Sống sao cho xứng con người
Nước non ta giữ, tiền đồ ta xây
Bao giờ cộng sản còn đây
Muôn dân trăm họ vẫn lây lất nghèo
Bao giờ đầu đảng đem treo
Muôn dân trăm họ hết nghèo cho coi!
Tỵ nạn, ta chẳng hẹp hòi
Nhưng không mắc kế của loài cộng nô!
Hương Saigon kính họa
--
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét