27 tháng 4, 2012

GIẤC MỘNG QUÊ HƯƠNG

GIẤC MỘNG QUÊ HƯƠNG


Đêm qua trong mộng, gặp người
Sáng nay thức dậy buồn ơi là buồn
Rưng rưng tiếc nuối từng cơn
Ngẩn ngơ chết đuối trong nguồn thương đau



Hỡi người, từ độ mất nhau
Lằn dao chém xuống tinh cầu máu tươm
Lòng tôi tím một vết thương
Đau cho đất nước đỏ chương sử vàng!
Ngục tù chìm đắm giang san
Trùng trùng huyết lệ ngàn trang khóc người
Hỡi người, tổ quốc tôi ơi 
Đêm qua tôi lại gặp người trong mơ


Tôi đi trên quãng đường xưa
Lòng vui như thể ngày chưa mất người
Bóng chiều quyện với bóng tôi
Thênh thang áo lụa trắng trời mây xanh

Môi hồng, mắt biếc long lanh
Bỗng cơn gió thổi, giật mình, mộng bay
Bàng hoàng, tôi, mắt lệ cay
Vẫn tôi và chốn lưu đày, tha hương!

Hỡi ai còn tấm lòng thương
Thì xin góp gió ngàn phương gởi về
Cho thơ với gió về quê
Cuốn phăng đi những não nề xót xa
Để mai mộng có về qua
Giật mình, lòng chẳng nhạt nhoà gió mưa


Ngô Minh Hằng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét