25 tháng 2, 2012




Để tưởng nhớ đến hơn 850,000 thuyền nhân Việt Nam đã tử nạn khi vuợt biển để tìm Tự Do.

Dedicated to over 850,000 Vietnamese boat people who lost their lives in the Journey to Freedom

“To understand the present and anticipate the future, one must know enough of the past, enough to have a sense of the history of a people.”


LEE KUAN YEU
20/01/1980

ĐỂ GHI NHỚ
(Thay đôi lời mở đầu)

Tháng Tư, năm 1975.

Đêm hai mươi chín, đen như ngày sẽ mất !
Nghe loa vang tiếng giặc gọi chiêu hàng.
Ghì tay súng, lửa thù tim sôi hận.
Mắt hờn căm, cùng loạt đạn đáp lời.
Những người lính chợt vùng lên bất chấp.
Trong vòng vây, sinh tử đã có phần.
Ngày ba mươi, nghiêm chào nhau lần cuối.
Tình chiến hữu!... lặng người, xót xa đau.
Colt 45 từng mảnh, nát tan hồn,
Trôi chìm theo giòng nước đục quê hương,
Vào lòng sông, không vương vào tay giặc.
Đây mảnh đồng, một thời trên áo trận
Danh dự đây! bạc phận, đất chôn vùi.
Lịm theo hồn, thân này như đã chết.
Cố che dấu nhục hèn, từng… "BẤT KHUẤT"
Bước thẫn thờ với súng giặc kề lưng.
Làm quan chi?... sao sống để làm tù ?!
Trách mình hèn, chưa chết như chiến hữu.
Nợ nước nhà, ơn sinh thành dưỡng dục,
Sống trong đêm, nuốt nhục ước thấy ngày.
Ngày sống thừa, truyền đời sau ghi khắc:
Mẹ Việt Nam, lũ quỉ đỏ đoạ đày.
Còn hơi thở, còn hận loài cộng phỉ.

Cùng chung nhau gìn giữ Quốc Quân Kỳ.
Ngày Quốc Hận, ngày ba mươi tháng Tư.
Ngày ba mươi, ngày đen như vận Nước!

Thế đấy, sắp đến Ngày 30 Tháng Tư!
Thế đấy, đã hơn ba mươi năm nuốt nhục sống làm người lưu vong!
Đêm qua đêm, ước mong đêm đen trên quê hương sẽ qua đi, cho đồng bào tôi được thấy ánh ban mai. Ngày lại trở về trên Đất Nước Việt Nam, khắp nơi nơi rạng ánh cờ vàng Tự Do.
Dĩ vãng, tự nó phai mờ theo thời gian. Hơn ba mươi năm nay, bè lũ đảng cộng sản cứ lải nhải kêu gào người tỵ nạn cộng sản hảy quên đi quá khứ. Quá khứ tội ác của đảng cộng sản tự nó đã ghi vào lịch sử bằng máu và nước mắt. Hơn nửa, tội ác của đảng cộng sản không là quá khứ! Nó không phải chỉ có trong quá khứ; mà vẫn tiếp diễn đến thời điểm hiện tại.
Con rắn độc dù có lột da bao nhiêu lần đi nửa, nó vẫn là con rắn độc!
Cộng sản vẫn là loài cộng sản!
Tội ác của đảng cộng sản, không thể nào được quên hay tha thứ!
Tội bán nước hại dân của đảng cộng sản, Lịch sử Việt Nam đã khắc ghi trong những trang sử đen tối nhất của Việt Nam.
Tôi vẫn tin rằng, chúng ta có thông hiểu lịch sử, mới có thể hướng định tương lai. Nhà Triết Học George Santayana đã nhắc nhở: "those who cannot remember the past are condemned to repeat it".
Mỗi người Việt phải sống với quyền làm người đã bị đảng cộng sản cướp đoạt, là một nhân chứng của lịch sử với hàng triệu tang thương. Những trang sử Việt ghi khắc chứng tích bán nước và tội ác của loài cộng phỉ.
Giòng nhạc "Xin Đời Một Nụ Cười" vương vấn mãi trong tâm tư người tỵ nạn cộng sản, xót xa, lắm thương đau:

"Tự do ôi tự do! tôi trả bằng nước mắt
Tự do hỡi tự do! anh trao bằng máu xương
Tự do ơi tự do! em đổi bằng thân xác
Vì hai chữ tự do, ta mang đời lưu vong"

Tôi xin được mượn giòng chữ "Vì Hai Chữ Tự Do" từ lời nhạc của nhạc sĩ Nam Lộc làm tựa chung và tên cho bài chính trong tập tuyện.
Không chuyên viết văn thơ, tôi chỉ có ý lưu lại tâm tình cho thế hệ kế tiếp được biết chút chuyện về những tháng ngày Dân Tộc mình lầm than đen tối trong gông cùm của bạo quyền cộng sản; khi Tổ Quốc bị đảng cộng sản Việt Nam can tâm hiến dâng cho cộng sản Nga và quân xăm lược Trung cộng; khi nước mắt hay cái chết là sự chấp nhận để hầu có cơ hội vượt thoát chế độ phi nhân của đảng cộng sản. Tập truyện ghi lại những tháng ngày rời rạc qua Chuyến Đi Cuối Năm, Tự Do ơi Tự Do!, Một Lần Đi, Nghìn Trùng Cách Biệt, Vượt Thoát, Vì Hai Chữ Tự Do, Một Lần Vĩnh Biệt, Để Nhớ Để Quên.

Khởi đầu với Chuyến Đi Cuối Năm từ dạo cuối năm 2008. Mỗi tuần một vài lần, một vài trang, tôi "gỏ" cho ấm Diễn Đàn khi trống vắng. Đến cuối tháng Sáu năm 2009, tôi mới "bơi" đến bài Vì Hai Chữ Tự Do và tháng Tư 2010 thì viết thêm được đoạn ngắn, Một Lần Vĩnh Biệt!
Vâng,
"Một lần đi là một lần vĩnh biệt"
Nhạc phẩm Một Lần Đi của Nguyệt Ánh đã lưu lại lắm cảm xúc cho thân phận làm người dân trong chế độ cộng sản. Tôi cũng xin được mượn thêm lời nhạc của chị làm tựa đề cho bài Một Lần Đi, Nghìn Trùng Cách Biệt.
Không có BatKhuat.net và Diễn Đàn, chắc tôi chỉ viết được một bài tóm tắt ngắn duy nhất, Để Nhớ Để Quên. Chân thành cám ơn quý Niên Trưởng và Huynh Trưởng trong Diễn Đàn BẤT KHUẤT đã ủng hộ tinh thần, giúp tôi có năng lực để viết và viết tiếp tục.
Hàng triệu người bất hạnh, như cha, mẹ, anh và em gái của nhà tôi, đã không có được may mắn sống sót để viết, kể lại cái giá Tự Do vô cùng khắc nghiệt mà đồng bào mình đã phải trả, khi vượt trốn loài cộng sản bất nhân.

Ba mươi lăm năm trôi qua. Tháng Tư lại trở về, lại thêm một lần Cộng Đồng người Việt Nam tỵ nạn cộng sản cùng mặc niệm Ngày Quốc Hận. Bên nhau, những người lưu vong hướng về quê hương Việt Nam, cùng lắng nghe xót đau mất mát. Ngước nhìn Quốc Kỳ vẫn oai hùng đứng thẳng, Quân Kỳ vẫn uy dũng tung bay trên cánh tay, tôi nghe niềm tin vẫn ấm trong tim.
Vâng, tôi vẫn còn niềm tin!

Tôi vẫn tin!
Tôi tin chắc rằng:
Có một ngày,
Đêm đen sẽ bừng sáng.
Người gọi người:
Hảy tỉnh cơn mê!
Hảy phá gông cùm!
Hảy xé cờ đỏ!
Bỏ đảng cộng sản!
Giải cứu dân oan!
Hết cộng phỉ, đêm tàn ngày rạng!
Ánh cờ vàng rực sáng nước Việt Nam.

Vì Hai Chữ Tự Do là lòng thành tưởng niệm kính dâng lên hương linh của triệu người đã chết khi vượt rừng vượt biển để tìm Tự Do; đồng tưởng nhớ đến Ba, Mẹ, anh Hai, em Sáu của nhà tôi đã mất tích trong Chuyến Đi Cuối Năm, năm 1979.

BK Tính323


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét