Vụ Con Cuông phơi bày thực trạng ‘tự do tôn giáo’ của Việt Nam
Hôm nay 1/8 đánh dấu vụ Con Cuông tròn tháng. Vụ việc này có một chi tiết đáng chú ý. Đó là giống như Tam Tòa dưới thời Đức cha Cao Đình Thuyên, lần này khi chính quyền Nghệ An ra tay đàn áp linh mục và giáo dân Con Cuông cũng trùng vào lúc chủ chăn mới của giáo phận đức cha Phaolô Nguyễn Thái Hợp vắng nhà.
Vụ Tam Tòa xảy ra hôm 20/7/2009 khi Đức cha Thuyên đang thăm viếng cộng đoàn Vinh tại Hoa Kỳ sau khi tham dự Ad Limina tại Rome (21/ – 04/07). Trong thư hiệp thông gởi về giáo phận Ngài viết “Dù xa cách về địa lý, nhưng lúc này cha đang hiệp thông và ở bên chúng con trong lời cầu nguyện tha thiết nhất…chia sẻ nổi đau của anh chị em giáo dân Tam Tòa”. Nay đến lượt Đức cha Hợp, Ngài đang trên đường sang Pháp sau khi dự hội nghị tại giáo triều Rome thì nhận được hung tin về Con Cuông.
Trả lời phỏng vấn thông tấn công giáo Eglises d’Asie – Paris về nguyên nhân đức cha Hợp cho rằng “…ở Việt Nam có những huyện gọi là những “huyện anh hùng” đưọc xem như là nôi của “phong trào Cộng sản”. Để bảo vệ vị thế “chủ nghĩa anh hùng” này, họ phải theo đuổi ba hoặc bốn tiêu chuẩn. Một trong những tiêu chuẩn này là sự vắng bóng tôn giáo và thực hành tôn giáo trong địa bàn huyện”
Nhận định này hẳn đã khiến nhiều người ngạc nhiên, bởi lẽ đây là đầu tiên một chức sắc cao cấp của giáo hội (Đức cha Hợp còn là chủ tịch Uỷ Ban Công Lý và Hòa Bình thuộc HĐGM-VN) thẳng thắn đưa ra nhận định phản bác lại những gì mà nhà nước VN khẳng định về quyền tự do tín ngưỡng. Chỉ tiếc là có thể vì những lý do tế nhị nào đó Đức cha đã chưa tiện kể ra hết mấy tiêu chuẩn khác còn lại ngoài sự ‘vắng bóng tôn giáo’ còn có thêm những ‘chuẩn mực’ nào khác để biết vì sao cả hai lần giáo phận Vinh bị đàn áp dù trên 2 địa bàn khác nhau Quảng Bình và Nghệ An nhưng tất cả cùng ở vào thời điểm chủ chăn vắng nhà?
‘Cháy nhà ra mặt chuột’
Trước kia khi cộng sản còn mạnh, dân chúng vì sợ hãi chẳng mấy ai dám công khai chống lại họ, bản chất xấu của chế độ nhờ vậy mà chưa có dịp phơi bày ra nhiều. Nhưng kể từ khi khối Đông Âu – Nga sụp đổ thời thế đã đẩy họ vào chân tường, các biểu hiện bất mãn trong dân chúng vì thế ngày càng tăng. Để tiếp tục cai trị CSVN buộc phải công khai trấn áp dân bất chấp luật lệ luân thường đạo lý, những chiếc mặt nạ họ đeo bấy lâu nay rơi rụng dần, cái sự ác ngày càng hiện ra rõ hơn.
Đối với giáo hội họ cũng vậy. Nhìn lại thái độ cách ứng xử của nhà cầm quyền trong vụ Thái Hà – Tòa Khâm với những gì vừa xảy ra gần đây tại giáo phận Vinh, chúng ta thấy tính chất bạo lực, công khai phạm tội chẳng cần che giấu của chính quyền đã trở nên rõ nét hơn, không chỉ với linh mục mà tượng thánh vốn được xem là biểu tượng tiêng liêng của tôn giáo họ cũng chẳng tha.
Trong tình hình như vậy, sự lên tiếng thẳng thắn của Đức cha Hợp tỏ ra rất kịp thời. Không những thế giáo phận Vinh do Ngài phụ trách cũng đã chính thức cáo buộc chính quyền Nghệ An ‘nhúng tay’ trong vụ Con Cuông bằng văn bản hẳn hoi “… việc đàn áp tôn giáo tại huyện Con Cuông là mang tính hệ thống và có tổ chức…” đằng sau ‘chính sách tự do tôn giáo’ của nhà nước VN luôn có những chủ trương chỉ đạo ngầm khác đi ngược lại khiến chính quyền phải luôn ‘nói một đàng làm một nẻo’ khác.
Tệ trạng chính quyền tùy tiện sách nhiễu đạo không chỉ xảy ra với đạo công giáo và tại giáo điểm Con Cuông. Những vi phạm tương tự vậy cũng xảy ra khá thường xuyên với đồng bào dân tộc theo Tin Lành tại các huyện Tây Nguyên thuộc tỉnh Pleiku, Darlak, tại các thị trấn hẻo lánh miền Bắc như vụ Mường Nhé và cả ở miền Tây v.v… cho thấy cáo buộc đàn áp “ mang tính hệ thống và có tổ chức” của giáo phận Vinh chẳng phải vô căn cứ.
Căn cứ để chính quyền ra tay đàn áp tôn giáo là Nghị định 38/2005/NĐ-CP (cấm tụ tập từ 5 người trở lên không xin phép) cùng qui định chỉ cho phép giáo hội cử hành các nghi thức trong phạm vi các cơ sở tôn giáo. Chiếu theo đó bất cứ người có đạo nào cũng đều dễ dàng bị kết tội khi tham dự các nghi thức tại tư gia thân bằng quyến thuộc và việc này có xảy ra hay không là hoàn toàn tùy thuộc vào ý muốn của chính quyền sở tại.
Tụ tập nhau tại tư gia để đọc kinh cầu nguyện thậm chí có linh mục đến cử hành thánh lễ cho người thân qua đời thì chính quyền ‘xí xóa’ cho dù gia chủ có ‘nổi hứng’ mướn pêđê về hát hò suốt đêm gây náo động cả khu phố như thường thấy tại Sàigòn cũng chẳng sao!!! Nhưng nếu ở vào cảnh ngộ giáo dân Con Cuông (hoặc đám ma đặc biệt tự thiêu phản đối chinh như của bà Đặng thi Kim Liêng thân mẫu chị Tạ Phong Tần) thì cho dù có yên lặng trật tự cỡ nào cũng rất dễ bị ‘hạch sách’ quấy rối!
Sở dĩ các địa phương dám ‘lộng hành’ với tôn giáo vì họ biết chắc sẽ luôn được che chở bởi cấp trên ‘vô thần’ cho dù có làm sai và ngoài ra còn có những ‘khe hở’ pháp lý làm lối thoát cho họ.
Như trong vụ Con Cuông, ngay cả khi giáo dân nơi này có đủ điều kiện và khả năng xây dựng nhà thờ chắc chắn cũng chẳng được. Nếu không bị ‘thẳng thừng’ bác đơn thì hồ sơ cũng bị giam vô thời hạn chỉ vìPháp Lệnh Tôn Giáo hiện nay của VN (15/11/2004) không hề có từ nào đề cập đến việc cho xây mới cơ sở tôn giáo, mà chỉ chăm chăm vào chuyện siết chặt quản lý các đạo. Cho nên chính quyền cho dù có công khai ngăn cản họ cũng chẳng bao giờ phạm luật. Ngược lại, khi “nhân dân có nguyện vọng và nhu cầu tín ngưỡng, tôn giáo” (trích dẫn từ pháp lệnh) nhưng vì chưa có nhà thờ họ tạm tụ tập nhau tại tư gia ai đó để cầu nguyện thì lập tức bị chính quyền gây khó dễ, mượn tay côn đồ đánh đập, thậm chí đến tượng thánh là biểu tượng thiêng liêng của đạo họ chẳng tha!
Về chuyện chính quyền Quảng Bình , Nghệ An nhân lúc chủ chiên vắng nhà ra tay trấn áp giáo dân Vinh thật ra chẳng phải là điều mới mẻ, mà vụ chiếm Tòa Khâm Sứ bằng thủ đoạn này đã xảy ra với tòa TGM Hà Nội từ năm 1959.
Trong quyển “Hồi Ức” Đức Cha Nguyễn Văn Sang có kể rằng “…Đến một ngày tất cả các thành phần trong Nhà Chung Hà Nội, từ Đức Giám Mục, các Linh Mục, nam nữ Tu Sĩ đều được chính quyền triệu tập ra trụ sở suốt từ sáng đến trưa. Khi các ngài về đến nhà vào khoảng 12 giờ trưa, đã thấy một bức tường cao ngăn giữa Tòa Giám Mục và Tòa Khâm Sứ được mọc lên, bên trên có gắn giây thép gai chỉ còn chừa lại một khoảng trống đủ để làm một lối nhỏ thông giữa Tòa Giám Mục với Tòa Khâm Sứ.”
Nhưng nay thời hạch sách tôn giáo đã qua. Thay vì sợ hãi giáo hội đang ngày càng có thêm nhiều vị chủ chăn dám công khai chỉ trích những việc làm sai trái của chính quyền, như các đức cha Giuse Ngô Quang Kiệt, Phaolo Maria Cao Đình Thuyên, Micae Hoàng Đức Oánh, Phaolo Nguyễn Thái Hợp v.v…
Cùng với những nhận định của Đức cha Hợp, nếu giáo hội trưng ra được những bằng chứng về sự hiện diện của những chỉ thị ngầm chính sách ‘hai mặt’ đối với giáo hội mới mong chấm dứt hẳn tinh trạng sách nhiễu đạo vô cớ.
Cụ thể như trong vụ Con Cuông, nên chăng Ủy Ban Công lý và Hòa Bình cần tim hiểu xem ai và cơ quan nào đứng ra chỉ đạo và tổ chức cho lực lượng hàng trăm con người hung dữ đến uy hiếp vài chục giáo dân, chửi bới la hét quấy rối trong khi linh mục cử hành thánh lễ, đập phá tượng thánh gây thương tích cho giáo dân v.v…???
Còn nhớ có một dạo báo chí trong nước rất hay dùng từ ‘quần chúng tự phát’ để bào chữa cho những hành vi sai trái của chính quyền quấy phá các nhà thờ họ đạo, đặc biệt là với Thái Hà. Chỉ đến khi bị dư luận lên tiếng vạch mặt chỉ tên từng đứa một, họ mới thôi không dám đụng đến ngôn từ tráo trở này nữa.
Tương tự vậy, muốn cho những điều vừa xảy ra với giáo điểm Con Cuông chấm dứt, Ủy Ban Công Lý và Hòa Bình có lẽ cần phải lên tiếng để có ai đó cảm thấy bản thân họ đang bị buộc tội.
Sàigòn, 1/8/2012
Alf. Hoàng Gia Bảo
số lần đọc: 5481
Ý kiến bạn đọc
Như một điểm nhấn trong vụ Con Cuông, sự việc tượng Đức Mẹ bị nhóm cán bộ đập vỡ đã tạo nên dòng xoáy phẫn nộ và bất bình trong giới Công giáo và những người thiện tâm yêu chuộng hòa bình.
Cầu xin Đức Mẹ bảo trợ cho quý vị.
Theo ý cuả bần đạo thì xin xác nhận “phải có tiếng nói và hành động” chứ không dùng từ ” có lẽ”, và hơn thế nưã không những UBCLHB, mà cả HĐGMVN phải vào cuộc, chứ không thể theo lập trường cũ “lên tiếng hay không lên tiếng” . Xin Chuá Thánh Thần cùng đồng hành với GHCGVN.
Một giáo dân vùng Nghệ An.
- Nói lên sự thật một cách mạnh mẽ trong bất bạo động , Sự thật là đã có chủ trương không cho tồn tại Đạo Chúa tại các vùng sâu , vùng xa trên Cao Nguyên Bắc và Trung Bộ. Thay vì sợ Trung Quốc tại các vùng thưa dân , biên giới. thì Đảng lại sợ Đạo làm mất ảnh hưởng của Đảng thật là một sự sợ hãi tại hại khôn lường cho đất nước và cho Đảng. Cần nói rõ tính chất không bạo động của Đạo cho Đảng hiểu. Cần nói rõ nguy cơ , hiểm họa là từ đâu cho Đảng hiểu
- Bằng đời sống yêu thương của mình , như các Cha DCCT đã làm chứng tá cho Chúa, GH cũng cần khiêm nhường , dấm ngực và mạnh mẽ giúp đỡ người nghèo , cô thân , cô thế làm cho mọi ngộ nhận của Lương Dân vì bị Cộng Sản nhồi sọ và gieo rắc chia rẻ 70 chục năm qua không còn chỗ mọc lên , làm cho nghi kỵ hoàn toàn được giải tỏa khi dân nhìn thấy đức hy sinh , hiến mình của GH trên thực tế hàng ngày chứ không phải là qua ” lý thuyết lơ mơ như là “tu thân tề gia” , ” thói đời đối kháng” , không phải qua lễ hội , qua Thánh Đường nguy nga, không bao giờ chối Chúa , chối Anh Em cầu cứu mình …nhưng là sụ thực hành Lời Chúa hằng giây phút , thái độ chết cho Chiên. Khó nhưng với sự đồng hành của Chúa , với ơn Chúa Thánh Thần thì GH có thể làm được
- Nào ích gì cho người ta là được lời lãi tất cả thế gian, mà lại thiệt mất sự sống mình? (Mc *:36)
Nhưng, sở dĩ thái độ và cách phản ứng của mỗi VỊ khác nhau là do rất nhiều yếu tố rất …”tế nhị” và cũng rất … “khó hiểu” ! Một phần do hoàn cảnh thực tế cũng như cách hành sử khác nhau của nhà cầm quyền mỗi địa phương mà ra … !!!
Dĩ nhiên, khi ra những chỉ thị này đảng và ncq/csVN chẳng dại gì viết ra văn bản, mà họ chỉ ngấm ngầm ra lệnh bằng miệng trong những phiên họp của cấp cao toàn UV/TƯĐ mà thôi ! Nếu muốn có chứng cớ thực tế rõ ràng, chúng ta phải “nắm” hay “có” ít nhất là một UV trong trung ương đảng cộng sản Việt Nam giúp chúng ta thâu băng ngay trong những phiên họp quan trọng của đảng. Cũng không đến nỗi ngoài tầm tay nếu chúng ta thật sự muốn làm vì lúc này cũng có nhiều đảng viên cao cấp phản tỉnh hay bất mãn với đảng. Nhưng có lẽ đây không phải là mục đích hay công việc của Giáo Hội.
Chúng ta cầu xin Chúa Thánh Thần luôn gìn giữ, và ban những ơn cần thiết cho các Mục Tử, để các Ngài sáng suốt, can đảm làm tròn bổn phận Thiên Chuá đã trao ban cho các Ngài.
Chúng ta cũng cầu nguyện cho Giáo Hội VN, cho các Linh Mục, Tu Sĩ Nam Nữ, và cả chúng ta nữa, để mỗi người có được sự can đảm và ơn bền đỗ, vác Thánh Giá đi theo con đường Chuá dạy cho đến trọn cuộc đời. Amen.
Mọi cuộc canh tân phải là một lễ Hiện xuống mới và không thể có lễ Hiện xuống mới ngoài Chúa Thánh Thần.
Con không thể canh tân ngoài Chúa Thánh Thần.
Cầu xin Đức Mẹ La Vang và Đức cố Hồng Y Thuận cầu bầu cho hàng mục tử của GHVN.
——————-
Nhưng, sở dĩ thái độ và cách phản ứng của mỗi VỊ khác nhau là do rất nhiều yếu tố rất …”tế nhị” và cũng rất … “khó hiểu” !
——————————
Một phần do hoàn cảnh thực tế cũng như cách hành sử khác nhau của nhà cầm quyền mỗi địa phương mà ra … !!!
————————————–
———————-
Nếu như HDGM và các vị chủ chăn trong nước đồng lòng kêu gọi các giáo xứ cùng đốt nến cầu nguyện thì có lẽ tình hình trong nước đã tốt đep.
Lần nào cũng chỉ có một địa phận Vinh đơn côi tranh đấu, buồn thay !!!
Nguyễn Thế Dân
8/3/2012
Đức Tổng Giám mục Jun Ikenaga, SJ. của Tổng Giáo Phận Osaka – Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công giáo Nhật Bản đã gửi cho Chủ tịch Ủy ban An ninh quốc gia (NPSC) và Tổng Cục Trưởng Cảnh sát Quốc gia (NPA) một lá thư. Trong đó, Đức Tổng lên tiếng phản đối và yêu cầu có biện pháp ngăn chặn các vụ việc đột nhập vào nhà thờ để điều tra hay truy bắt người; Và ngài đòi buộc cảnh sát phải tôn trọng tôn giáo và các quyền căn bản của con người.
Làm gì có đối thoại khi CSVN không bao giớ lằng nghe, chỉ bưng tai bịt mắt, áp đặt chủ trương đàn áp và hủy diệt tôn giáo của mình?
Làm gì có dối thoại khi CSVN không nhín nhận tính cách dộc lập của tôn giáo,tiếp tục áp dụng quy chế “xin cho” để bắt tôn giáo phái tùng phục?
Va làm gì có đối thoại khi CSVN chủ trương phạm thánh, triệt h5 thánh giá, đập nát thánh tượng, hành hung Linh Muc tu sĩ và giáo dân, rồi còn đổ lỗi cho giáo dân gây hấn, bạo động?