Có nên dựa vào Mỹ để cứu Đảng?
Gabriel Kolko
Viết từ Amsterdam

Thay đổi là lẽ thường: Hàng loạt chuyên gia ngạc nhiên vì Mùa
xuân Ả Rập
Nếu lịch sử có chứng minh được điều gì, thì đó là luôn
phải sẵn sàng cho sự thay đổi.
Lãnh đạo và các đảng cai trị đều đến lúc sụp đổ – như ta chứng kiến ở phần lớn
quốc gia ở Trung Đông, khu vực một thời tưởng là ổn định. CIA, cơ quan khổng lồ,
tốn kém với các phân tích gia được trả tiền để dự báo tương lai, hoàn toàn ngạc
nhiên khi Liên Xô tan rã và đi cùng nó là cả khối Cộng sản Đông Âu.
Thay đổi là lẽ thường ngày nay, và những kẻ cai trị nào nghĩ sẽ nắm quyền
mãi mãi chỉ là kém hiểu biết lịch sử, ngay cả nếu họ cố đè bẹp dấu hiệu bất
mãn. Điều chắc chắn là người Mỹ có động cơ muốn thấy chính thể ở Việt Nam, từng
đánh bại họ về quân sự, sụp đổ do chính những thất bại của mình.
Với khoảng cách to lớn ngày càng tăng giữa ý thức hệ Marxist-Leninist trên
giấy tờ và hoạt động tư bản do nhà nước dẫn dắt, Việt Nam đủ chín muồi cho sự lật
đổ như bất kỳ quốc gia nào. Các nhà cai trị của Việt Nam hôm nay không nên nghĩ
cuộc đời cứ mãi y nguyên, như những người từng dẫn dắt Liên Xô.
Đã hết chính danh
Những thay đổi căn bản rất có khả năng xảy ra ở Việt Nam: ta không thể dự
báo chính xác như thế nào và khi nào, nhưng mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế
quá lớn để có thể kháng cự mãi mãi. Tầng lớp trên ở trong Đảng hiện rất thoái
hóa và ngày càng chẳng tin vào cái gì. Tính chính danh mà Đảng từng có khi dẫn
dắt cuộc đấu tranh chống Pháp, chống Mỹ đã hết. Thế hệ trẻ ngày càng xem các Đảng
viên là kẻ tham nhũng bè cánh với nhau.
"Đảng Cộng sản đang để mất tính chính
danh và dựa vào bộ máy an ninh để cai trị. Nhưng công an sẽ không giúp mang lại
sự ủng hộ một lòng của quần chúng như trong cuộc chiến chống Mỹ."
Gabriel Kolko
Lần cuối cùng tôi ở Việt Nam năm 1987, tôi chứng kiến tham nhũng ở mọi cấp,
còn chuyện bà con, phe nhóm đã là cách cai trị ở nhiều nước – Việt Nam chẳng phải
ngoại lệ. Nó có nghĩa là Đảng Cộng sản đang để mất tính chính danh và dựa vào bộ
máy an ninh để cai trị. Nhưng công an sẽ không giúp mang lại sự ủng hộ một lòng
của quần chúng như trong cuộc chiến chống Mỹ. Ngược lại, dùng an ninh để kiểm soát
dư luận chỉ có thể làm quần chúng càng chán ghét. Đó là gánh nặng, mặc dù người
Cộng sản có một bộ máy lớn và hiệu quả về ngắn hạn. Ta cũng thấy ở Trung Đông,
hay Cách mạng Bolshevik thời Lenin, người lính và công an có thể đổi phe, mà nếu
xảy ra có thể tạo thành khủng hoảng thật sự cho bộ máy.
Người đứng đầu chính thể Sài Gòn, Nguyễn Văn Thiệu, cũng tham nhũng và kết
bè kết cánh, có bộ máy an ninh (cũng tham nhũng) và đã sụp đổ cho dù chính thể
Sài Gòn có sức mạnh quân sự to lớn hơn phe Cộng sản.
Khi đã để mất tính chính danh, người Cộng sản đối mặt nguy cơ bị thay thế,
thậm chí bị lật đổ. Những sự thay thế thực ra có thể còn tồi tệ hơn (như đã xảy
ra ở nhiều nước), nhưng suy nghĩ ấy có thể không hiện ra trong đầu những ai xem
giới cai trị ngày nay ở Hà Nội là đầu mối của mọi xấu xa.
Chính thể có thể đổ vào tháng sau hay năm năm nữa, không biết được. Nhưng
người nông dân là nguy hiểm cho chế độ (như ở Trung Quốc) vì quá nhiều người bị
đuổi đi để có khu công nghiệp, sân golf trong khi nhiều lãnh đạo Cộng sản tư lợi
và cũng ngày càng chia thành những phe nhóm mâu thuẫn nhau.
Hoa Kỳ muốn gì?
Có những tin tức nói rằng chính phủ Hoa Kỳ có các chuyên gia về Việt Nam, những
người cũng đang suy nghĩ làm thế nào và vì sao chính phủ Cộng sản có thể bị
thay thế. Những tin này có lẽ là thật. Họ tin rằng sự du nhập văn hóa Hoa Kỳ,
chủ yếu âm nhạc, rồi sẽ lật đổ chế độ - nhưng rất có thể đó chỉ là ảo tưởng.

Tác giả nói mâu thuẫn giữa lý thuyết và thực tế ở Việt Nam quá
lớn
Quan trọng hơn là Đảng đã đánh mất tính chính danh. Cũng không kém quan trọng
là rạn nứt giữa các lãnh đạo đã xuất hiện. Nhiều người biết và thực tế là nó thể
hiện công khai – sự chia rẽ này chưa từng xảy ra ở mức độ như vậy. Chia rẽ từ
trên đã mở màn cho sự suy sụp của Liên Xô.
Người chống đối hàng đầu trong các lãnh đạo là Võ Nguyên Giáp, kiến trúc sư
của những chiến thắng trong hai cuộc chiến và là “người cha sáng lập” cuối cùng
còn sống. Có Đại tướng Giáp bên cạnh rất có thể làm bộ phận chống đối tiềm tàng
cảm thấy bạo dạn hơn. Trong đó có một số Đảng viên vẫn còn tin vào những lý tưởng
giúp Đảng ra đời lúc ban đầu.
Chính quyền Obama có lập trường không rõ rệt. Chế độ hiện nay ở Việt Nam sẵn
sàng nằm trong liên minh chống Trung Quốc trong một phần chiến lược Thái Bình
Dương còn mơ hồ của Hoa Kỳ.
Nhưng theo tôi, trong 10 năm tới, Hoa Kỳ có thể bị sao lãng vì khủng hoảng ở
các nơi khác. Sẽ là ngây thơ nếu Hà Nội cho rằng liên minh do Hoa Kỳ dẫn đầu sẽ
thành hình trong thập niên tới, mặc dù, như đã thể hiện trước đây, Việt Nam
cũng rất có thể ngây thơ trong quan hệ ngoại giao.
Nhưng chính phủ Hoa Kỳ sẽ vui vẻ nếu chính thể Cộng sản sụp đổ. Hoa Kỳ đã
thua một cuộc chiến trước đây và sự sụp đổ của chính phủ Cộng sản sẽ khiến nhiều
nhân vật quan trọng ở Washington cảm thấy an ủi.
"Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống
Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ
- sẽ không giải quyết các vấn đề căn bản."
Gabriel Kolko
Hoa Kỳ, kể từ 1945, cảm thấy phải vươn tay đến mọi ngõ ngách trên thế giới.
Ý thức trách nhiệm toàn cầu đó khiến ta không thể đoán Hoa Kỳ sẽ dành tài lực
vào đâu 10 năm nữa.
Chính quyền Việt Nam cần hiểu rằng ý định của Hoa Kỳ ngày hôm nay có thể
không được thực thi một năm sau, chứ đừng nói 10 năm. Nếu họ lại gửi gắm niềm
tin vào lời hứa và ý định của Hoa Kỳ thì sẽ là trái ngược với kinh nghiệm lịch
sử.
Không nhà quan sát hay người cầm quyền nào có thể biết chắc điều gì sẽ xảy
ra trên thế giới. Việt Nam có thể hay không thể hỗn loạn, nhưng các nước Cộng sản
đã không còn tồn tại.
Sẽ dại dột nếu Việt Nam không suy xét các sự kiện ở Đông Âu có ý nghĩa gì
cho tương lai của họ. “Chủ nghĩa Cộng sản” Việt Nam, như họ vẫn thích tự gọi
mình, có thể kéo dài vĩnh viễn hay rụng rơi tháng sau. Nhưng rõ ràng nhà nước gặp
nhiều vấn đề và nếu họ chẳng làm gì, thì mâu thuẫn giữa ý thức hệ và thực tế
rồi sẽ đe dọa Đảng.
Nếu Đảng bỏ qua các câu hỏi này, họ cũng bỏ qua ý nghĩa của lịch sử gần đây,
không chỉ ở Đông Âu mà cả các nước Hồi giáo.
Một kiểu liên minh nào đó với Mỹ chống Trung Quốc – mà tôi nghĩ sẽ chẳng bao
giờ thành đúng hình như dự tính của Hoa Kỳ - sẽ không giải quyết các vấn đề căn
bản.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, một sử gia cánh Tả đã viết
nhiều về Việt Nam. Tác phẩm Anatomy of a War: Vietnam, the US and the Modern
Historical Experience được NXB Quân đội Nhân dân dịch và ấn hành chính thức,
nhưng tác giả cho biết Việt Nam đã "bỏ rất nhiều" những đoạn có tính
chỉ trích. Ông cùng vợ từng thăm Việt Nam tháng 12 năm 1973 và đã đi viếng hai
bên vùng vĩ tuyến 17 ở tỉnh Quảng Trị. Ông thăm Việt Nam lần cuối năm 1987 và
không còn trở lại sau khi phê phán chính sách Đổi mới của Việt Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét