14 tháng 4, 2012

Lời cho Mẹ


Lời cho Mẹ

Nhân Bùi - Mẹ sinh ra trong gia đình kiểu mẫu, bà làm thương nghiệp, ông thì trong quân đội, lớn lên dưới mái trường XHCN, nơi mà 18 năm con học luôn nói về việc giữ đạo đức làm gốc, cái mà người ta gọi là kính trọng, hiếu thảo với cha mẹ, hòa đồng nhường nhịn với anh chị em và quý trọng, chan hòa với bạn bè. Trong mắt con, có lẽ mẹ luôn là bà chị khó chịu nói nhiều nhưng 18 năm rồi con ở với mẹ, cái đạo đức mà nhà trường dạy ấy, con nghĩ mẹ học và áp dụng tốt hơn con, đó là qua các hành động của mẹ. Nhưng mẹ ơi! Xã hội thay đổi từng ngày và cái mà bọn nó rao giảng hàng ngày, hàng giờ trên trường, trên báo, trên tin tức, nó lỗi thời rồi!! Bằng chứng à!?

Ông mất sớm, lúc ông mất mẹ có gì ngoài bàn tay trắng với 3 đứa con!? Trong mắt họ, mẹ chỉ là một đứa nghèo hèn. Thời gian trôi qua, mẹ về quê mang mác một bà chị giàu có, nhiều tiền và ai cũng ngưỡng mộ, "Con Hằng ngày đó với bây giờ khác quá nhỉ!" - Con vẫn nhớ mãi câu này của bà hàng xóm khi mà 10 năm trước mình về quê. Nhưng ai mà biết, trong cái quảng thời gian xa quê 20 năm đó, bao nhiêu trầy trật và nước mắt để có ngày hôm này!? Mẹ quên rồi! Họ chỉ nhìn mẹ với con mắt là 1 người có tiền. Thế thôi! 

Và để mang danh có hiếu với gia đình, mẹ dẫn bà đi nước trong, nước ngoài, xây sửa nhà cửa, tiền của mẹ mua được nhiều thứ kể cả tình cảm của các bà em, cô chị của mẹ dành cho mẹ lúc bấy giờ. Hạnh phúc mẹ nhỉ? 

Mẹ quên đi cái thời gian nghèo hèn năm nào, cái tủi nhục phải vay của bà năm triệu bị bà lấy trước một triệu rưỡi tiền lời chỉ vì sợ mẹ không trả. Mẹ quên cái thời phải đồ mồ hôi, nước mắt và cả máu ở Nga để kiếm mấy thùng hàng gửi về cho bà, cho chị em của mẹ giữ hộ nhưng con nhớ là hình như lúc về chả thấy đâu!?

Rồi mẹ làm cái mừng thọ tuổi 80 cho bà, làm cái mừng thọ mà làm con phát ngại, lỡ sau này mà mình không làm được như thế thì... Con còn nhớ, bà mình đeo vàng trong người mà còn không nhớ bao nhiêu người tặng. Mừng thọ thì ai chả vui, bà thì phớ lớ, mẹ thì vui. Về quê bà còn khoe chòm xóm nữa cơ mà! 

Mái trường XHCN dạy cho mẹ điều hay lẽ phải và con thấy mẹ làm nhiều quá cái mà họ quy định. Nhưng như con nói, nó lỗi thời rồi! 

Bây giờ, mẹ lên tivi vì được cho là có nhà mà đi lang thang, được dòng họ đưa vào cơ sở giáo dục, vì sao? vì giờ này mẹ làm gì còn đủ tiền mà cho họ nữa, vì cả căn nhà mà bà ở và mẹ bỏ tiền vào xây bây giờ được bán mà mẹ chả hề hay biết. Trong mắt họ, mẹ là con già đi gây rối, đòi lại căn nhà thờ cúng. Âu nó cũng vì hiếu thảo đấy! 

Mẹ cũng quên rồi, cái ngày mà người đàn ông hơn mẹ 21 tuổi đứng trước tòa nói là: "Cô Hằng dụ dỗ tôi" để kiện mẹ vì vi phạm hôn nhân gia đình. À, ông già con đấy! - Cháu ông Trần Phú nên lúc nào cũng tự hào là gia đình cách mạng đấy. 

Nói cho cùng, mẹ quên nhiều rồi! Sinh ra nhầm gia đình, sống nhầm xã hội và mẹ quen nhầm người! Và bây giờ, cái khái niệm đạo đức mà mẹ tiếp thu và phát huy trong bao nhiêu năm nay nó lên tivi chống lại mẹ. 

Trong 1 cái xã hội không dạy cho ta sống như thế nào mới là con người mà chỉ dạy những cái lừa đảo, thủ đoạn, xảo trá, đê hèn. Đến tận bây giờ con mới biết vì sao mẹ khóc từng đêm...


12 Ý kiến:

Lưu Ý :


- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi 

- Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA 
  1. Xin được chia sẻ cùng em , Bùi Nhân . Em xứng đáng được mẹ Hằng tự hào .
    Trả lời
  2. Người xa quêApr 14, 2012 05:17 PM
    Tôi thật không thể tưởng tượng và hiểu nổi những lời lẽ mà em gái và mẹ chị Hằng nói về chị trên đài TH Hà Nội. Nhưng khi lục tìm những bài báo nói về quá khứ của cô Hà này và bài viết của Bùi Nhân thì tôi đã hình dung và hiểu ra. Họ đúng là quá khốn nạn và bẩn thĩu với chị Hằng. Người thân chị còn hành xử khốn nạn như thế thì ...
    Nhân đừng buồn mà hãy mạnh dạn lên cháu. Và cháu hãy tự hào về mẹ cháu.
    Trả lời
  3. Chú đọc được một đoạn thì dừng lại,đọc thêm một đoạn nữa rồi dừng lại, 
    đọc xong định còm liền nhưng không viết được, đi rửa mặt, uống một cốc nước trong người mới bình thường trở lại, 

    Chú thật sự xúc động trước bài viết của cháu, Cháu ơi ! Cháu hãy tin rằng đất trời này có luật bù trừ. Hiện thực cho cháu nỗi đau thì cũng cho cháu nghị lực để vượt lên nó. 

    Cảm ơn cháu vì những lời chia sẽ chân thành
    Trả lời
  4. Sinh viên SaigonApr 14, 2012 05:35 PM
    Xin chia sẻ nỗi đau đớn của bạn Bùi Nhân.
    Những than vãn trách móc vì mẹ của bạn tôi nghĩ những người trong cuộc đã thấm thía đến tận tâm can, chỉ vì "ghen ăn, ghét ở" mà họ đã đánh mất lương tâm rồi về hùa với nhau như lũ "súc vật", bạn chấp làm gì. Tầm nhìn của chúng thấp bé lắm và có mục đích rõ ràng: Sự nghiệp bác hồ luôn có trong "quần" chúng.
    Bạn hãy yên tâm, "anh em xa không bằng láng giếng gần". Bên cạnh bạn và mẹ sẽ luôn là chúng tôi, thế hệ tuổi trẻ và cả dân tộc VN.
    Trả lời
  5. Người Sông TiềnApr 14, 2012 06:04 PM
    Tôi đã đọc hết bài viết của cháu Bùi Nhân con của chị Bùi Hằng mà không cầm được nước mắt. Ôi cuộc đời tráo trở đến vậy và mong có luật nhân quả ứng phó tức thì. Cháu Bùi Nhân hãy cố vươn lên mạnh mẽ.
    Trả lời
  6. Nhân Bùi thương mến,trước hết cho phép chú xưng hô với con như thế nhé,từ lâu chú buồn cho đất nước , cho nhân dân và cho mẹ của con,nên chẵng muốn nói gì,hôm nay nhân đọc bài viết này của con,chú nhận xét thấy rằng con thật sự đả trưởng thành,trong gia đình chắc convà mẹ cũng thường khắc khẩu với nhau (chú nghỉ thế thôi,cũng như chú và mẹ của con)qua những hình ảnh của con , chú nhận xét con có nhiều điễm giống như chú,và hoàn toàn trái ngược với mẹ của con . Con tốt lắm,có thể mẹ của con giờ đây mới hiểu được con,và tự hào về con và trông cậy vào con,,con hảy an ủi mẹ con,nhưng cũng để cho mẹ khó vì nước mắt sẻ làm vơi đi những đau buồn,chú cũng khóc đấy nhưng nước mắt chú không chảy ra ngoài mà nó chảy ngược vào tim,có khi chú còn nghỉ,sao mẹ của con ngây thơ quá phải chăng "đàn ông nông nổi giếng sâu,đàn bà nông nổi như cơi đựng trầu"(ý của chú không phải trách mẹ con tham gia đấu tranh,đừng hiểu lầm chú nhé)trên thương trường thì mẹ con có những nhận xét phán đoán tinh tường cho nên mẹ mau chóng thành đạt,nhưng ngược lại trên chính trường thì mẹ lại vụng về.Vài hàng chia sẻ cùng con,chú không tiện trải lòng mình nơi đây,con có thể giúp chú một điều không ??Hảy nói với mẹ của con rằng"chú Hòa Bình trong DLB gởi lời mến thăm mẹ nhé,mẹ hảy cố gắng giử gìn sức khỏe,vì thân xác của mẹ không còn là của riêng mẹ mà là của nhiều người,hảy nghỉ đến mục tiêu của mình" thế nhé, chú cãm ơn con trước..thương lắm.
    Trả lời
  7. dân đen thuiApr 14, 2012 06:33 PM
    Bùi Nhân con ơi....những kẻ bôi đen mẹ con ...là những kẻ tôn vinh mẹ Hằng đấy...cố lên con ..Bác ko muốn xúc phạm đến người có tuổi nhưng thật là buồn cho mẹ con đã phải sinh ra trong gia đình ấy....nhìn hia thằng đàn ông :một tổ trưởng .một hàng xóm cựu hải quân gì đây ...thật là bọn vô nhân cách ...mượn gió bẻ măng...khốn nạn cho họ đã tiếp tay cho bọn ngậm máu phun người ..Cố lên con trai nhỏ
    Trả lời
  8. Những lời lẽ nhẹ nhàng nhưng sao mình nghe đầy trách móc. Một lần thôi bạn ơi, đừng suy nghĩ và nhớ nhiều chi cho cay đắng. Mẹ chỉ có 1 trên đời. Đồng ý với bạn "Trong 1 cái xã hội không dạy cho ta sống như thế nào mới là con người mà chỉ dạy những cái lừa đảo, thủ đoạn, xảo trá, đê hèn. Đến tận bây giờ con mới biết vì sao mẹ khóc từng đêm...", nhưng bây giờ bên mẹ Hằng có những người bạn thật tốt. 
    Chân thành chia sẻ những khó khăn, vất vả mà bạn đang phải chịu đựng.
    Trả lời
  9. Nhân ơi, rất ngưỡng mộ cháu với những nhận thức của một thanh niên vừa mới vào đời mà đa số những bạn cùng trang lứa không quan tâm đến những suy nghĩ như cháu, có lẽ vì họ may mắn không va chạm - chưa va chạm.
    Xin chia sẽ với Nhân những ấm ức của đứa con khi Mẹ bị xúc phạm. Cháu là niềm tự hào và thương yêu vô bờ của Mẹ Hằng.
    Trả lời
  10. Tui không thể nào coi TV khi phát tin trong nước vì tui thấy bọn biên tập làm nhiều trò rất tởm, ngậm máu phun người.
    Trả lời
  11. Anh lúc nào cũng tin mẹ em là người tốt và em là niềm tự hào của mẹ em. Hãy cố gắng trong lúc khó khăn này em nhé.
    Trả lời
  12. "Con đấu cha, vợ tố chồng, anh em đấu tố lẫn nhau" đó là bài học từ cải cách ruộng đất đó mà. Nhân ơi đừng buồn cho thời thế ngày nay. Khi người ta muốn biến người thành thú thì những ai muốn làm người sẽ rất vất vả. Có luật quả báo đấy bạn ạ. Hãy đọc tác phẩm "Trại Xúc Vật" để hiểu thêm xã hội này.
    Trả lời

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét