9 tháng 4, 2012

Dạy thêm, học thêm: "tham nhũng" trong giáo dục?


Dạy thêm, học thêm: "tham nhũng" trong giáo dục?

Trịnh Toàn (TTO) - Là giáo viên, tôi hiểu vai trò của dạy thêm phổ biến trong bối cảnh điều kiện học tập của các thế hệ học sinh ở nước ta còn có khoảng cách, có sự chênh lệch nhất định hiện nay. Tôi cũng thấu hiểu tình cảnh khi người giáo viên được trả đồng lương thấp so với công sức đầu tư cho sự nghiệp trồng người. Tuy nhiên, tôi phản đối “dạy thêm - học thêm”.

Một điểm dạy thêm ở Q.5, TP.HCM - Ảnh: TTO

Bản chất của việc “dạy thêm - học thêm” này là “tham nhũng” trong lĩnh vực giáo dục. Điều đó thể hiện ở chỗ: (1) Anh có trách nhiệm truyền đạt kiến thức (vốn quý mà xã hội giao phó cho anh) nhưng anh lợi dụng nó để chuyển hóa thành lợi ích vật chất cho mình. (2) Khi có những người không chấp nhận trả lợi ích vật chất cho anh để nhận được kiến thức (mà đúng lý ra họ phải được nhận với tư cách người học), anh gây khó khăn cho họ, thậm chí đẩy họ ra bên lề tiến trình dạy học, buộc họ phải chấp nhận trả lợi ích vật chất bằng mọi cách để nhận được đủ kiến thức cần thiết. 

Đọc dự thảo quy định về dạy thêm, học thêm của Bộ Giáo dục và đào tạo, tôi nhận thấy việc bộ cho phép dạy thêm cũng đồng nghĩa với việc Bộ thừa nhận sự thất bại của mình ở ba vấn đề chính: 

(1) Bộ chưa thể lo cho đời sống của giáo viên trong hệ thống nhà trường do mình quản lý, nên đã đưa họ vào thế phải “kiếm thêm thu nhập”, thậm chí có trường hợp là ngay trên hệ thống cơ sở vật chất do chính mình đầu tư và quản lý; 

(2) Bộ không thể tinh gọn nội dung dạy học để giáo viên có thể chuyển tải nội dung dạy học chỉ trong giờ dạy chính khóa, nên đành phải chấp nhận việc giáo viên tiếp tục dạy thêm những nội dung mà đúng ra theo chương trình thì đã được dạy hết trong giờ chính khóa; 

(3) Bộ không thể quản lý được hoạt động dạy học của các giáo viên trong hệ thống nhà trường do mình quản lý, nhất là về nội dung và chất lượng của hoạt động dạy học, nên đành phải chấp nhận việc giáo viên được tiếp tục bổ sung nội dung, củng cố chất lượng dạy học bằng việc dạy thêm. 

Một số người có thể nói một cách văn vẻ rằng “Tôi chỉ bán sức lao động của mình ngoài giờ thôi mà”, nhưng thật ra họ đang sử dụng thiên chức của mình để trục lợi. Điều này có thể đem so sánh với hình ảnh sau: người mẹ sinh con ra, sau đó không cho nó bú và bảo “Nếu con không có tiền thì mẹ đành chịu, không đủ sữa đâu con à!”; người bố bảo: “Con đưa bố tiền đi, bố sẽ dạy con thành người, không thì bố phải kiếm tiền mà sống, con cứ cố thành người theo cách của con nhé!”. 

Hậu quả: (1) Nhanh chóng tiếp cận với tri thức, được hỗ trợ đầy đủ để phát triển toàn diện = mất một số lợi ích vật chất đáng kể (có thể là đánh đổi bằng máu, nước mắt và sức khỏe của phụ huynh học sinh); (2) Tự mày mò, học hỏi bằng kinh nghiệm, thiếu phương pháp, thiếu định hướng, thiếu phương tiện, tài liệu, dụng cụ học tập. Lối rẽ thứ hai sẽ vẫn cho ra những con người xuất chúng (thậm chí nhiều người xuất chúng hơn con đường thứ nhất), nhưng bộ phận lớn người dân bị bần cùng hóa từ từ và lâu dài vì mất khả năng tiếp nhận tri thức, mục tiêu xây dựng nền kinh tế tri thức trở nên xa vời. 

Lối rẽ thứ nhất có thể cho ra nhiều con người được đào tạo tốt hơn, nhưng sẽ khiến cho việc học trở thành gánh nặng về kinh tế. 

Ở nông thôn, vùng sâu, vùng xa, miền núi, hải đảo, người làm nghề giáo bỏ mọi công sức ra để dạy dỗ các thế hệ học sinh, thậm chỉ cả tiền, của để có phương tiện học tập, cái ăn cái mặc cho học sinh. Chỉ có ở đô thị, những nơi điều kiện kinh tế phát triển đi kèm với các nhu cầu vật chất (cả chính đáng và không chính đáng) tăng cao và sự bất hợp lý đến không tưởng giữa lương giáo viên và giá cả thị trường, “vấn nạn” này mới diễn biến phức tạp. 

Đó là bởi vì nếu không kiếm thu nhập từ dạy thêm, đồng lương của giáo viên chỉ cho phép họ “thở thoi thóp” trong cơn bão giá của đô thị như hiện nay. 

Bên cạnh đó, “vấn nạn” dạy thêm - học thêm chủ yếu tập trung vào một số bộ môn nhất định. 

Vậy giải pháp ở đây là gì? Ngăn cấm người làm nghề giáo dạy nhiều hơn xã hội quy định là trái quy luật, vì người lao động có quyền làm theo năng lực, họ được quyền (và lý tưởng hơn là có nghĩa vụ) làm việc hết năng lực của mình để cống hiến cho xã hội. Điều cần ngăn cấm ở đây là người làm nghề giáo lấy việc dạy thêm để trục lợi. 

Theo tôi, chỉ có một cách và cách này bao gồm hai bộ phận: (1) Làm cho người làm nghề giáo sống được với nghề và (2) Làm cho việc dạy thêm không tăng thêm thu nhập cho người làm nghề giáo. Nếu người làm nghề giáo sống được với nghề (chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ nghề nghiệp của mình là đủ sống - có nhà ở, có cơm ăn, có áo mặc, con cái được học hành, người phụ thuộc được chăm sóc, đời sống tinh thần được chăm lo, có điều kiện học tập, trau dồi kiến thức và kỹ năng để nâng cao trình độ và năng lực làm nghề) thì họ chẳng phải quan tâm gì đến việc cải thiện thu nhập. 

Nếu việc dạy thêm không tăng thêm thu nhập cho người làm nghề giáo (dạy thêm không được thu phí) thì người làm nghề chỉ dạy thêm khi họ thấy việc dạy thêm làm cho nghề nghiệp của họ thăng tiến hay giúp họ cống hiến nhiều hơn cho xã hội, tương xứng hơn với chế độ đãi ngộ mà xã hội đã dành cho họ. 

Nghề giáo là một nghề cao quý, xin hãy tạo điều kiện để những người làm nghề giáo tu dưỡng bản thân mình cho xứng đáng với sự cao quý ấy. 


7 Ý kiến:

Lưu Ý :


- Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh"sẽ không được xuất hiện. Các bạn có thể chọn một nickname cho mình khi phản hồi bằng cách sử dụng các chức năng : "Tên/Url", hoặc bằng tài khoản Google

- Nếu nội dung phản hồi quá dài sẽ bị máy chủ BlogSpot hiểu lầm là Spam (không cho hiện lên), xin bạn vui lòng chia nội dung thành nhiều phần, hoặc chờ Dân Làm Báo cho xuất hiện lại phản hồi 

- Phản hồi sẽ bị xóa nếu : viết chữ Việt không dấu, hoặc sử dụng quá nhiều chữ IN HOA 
  1. Cám ơn anh Trịnh Toàn đã có một bài viết có sự phân tích rất sâu sắc & rất thú vị . 
    Tôi cũng là GV sắp về hưu , tôi không dạy thêm , và tôi cũng có nhiều suy tư ,trăn trở với v/đ dạy thêm , học thêm .
    Qua những phân tích của anh ,rõ ràng là anh đã thấy được bàn chất của sự việc , và anh đã nêu ra cách giải quyết giúp cho các nhà Lãnh đạo của VN ( mà vì lý do gì đó họ khg nghĩ ra được hihihi). Tuy nhiên để làm được như vậy các xếp sẽ làm như thế nào đây .
    Trước 75, chúng tôi chẳng bao giờ đi học thêm , & quý thầy cô cũng chẳng dạy thêm , vậy mà HS vẫn học rất giỏi , Văn bằng được thế giới công nhận . "Tước hữu Ngũ Sỹ cư kỳ liệt , Dân hửu tứ Sỹ vi chi tiên "
    Bây giờ mà viết mấy câu này thì quý thầy cô dạy Văn cấp 2,3 ,cũng chẳng hiểu ,biết là nói về cái gì ! Than ôi .
    Trả lời
  2. Vấn đề tác giả nêu ra là xác đáng và nhiều người nhận biết được điều đó. Kể cả người trong ngành, ngoài ngành và các cấp quản lí thậm chí cả phụ huynh học sinh. Tôi tin chắc nhiều người có trách nhiệm rất trăn trở về điều đó. Vấn đề ở đây là ai chi trả lương cho giáo viên? Câu trả lời là nhà nước. Nhưng nhà nước có thật tâm muốn cải cách giáo dục không? Tôi không chắc về điều đó. Vì cải cách giáo dục đi liền với cải cách nhiều lĩnh vực khác và một điều không kém phần quan trọng là tách rời giáo dục và chính trị. Nhưng những lãnh đạo cao nhất của Việt Nam không bao giờ chấp nhận chuyện đó. Thứ hai nhìn lại việc cải cách giáo dục nửa vời như BGD lâu nay đã làm, đang làm và sẽ làm gây không biết bao nhiêu mệt mỏi cho thầy trò, phụ huynh và tốn kém cho xã hội mà kết quả thì hầu như là con số khônh thì ta thấy được những mong mỏi mà tác giả nêu ra trên đây nó là ước nguyện trong tương lai xa vời cho giáo dục Việt Nam nói riêng và các lĩnh vực khác nói chung. Riêng tôi không hi vọng gì vào giáo dục Việt Nam ít nhất trong vòng 10 năm tới. Thậm chí tôi còn đồ rằng tương lai còn bi đát hơn hiện tại.
    Tính ra khoảng 25 năm trở lại đây giáo dục Việt Nam đã cải cách bao nhiêu lần và mỗi lần qua đi là hậu quả mang lại là khủng khiếp về con người và tiền bạc như thế nào thì chúng ta có thể hiểu tại sao tôi nói như vậy? Chuyện giáo dục Việt Nam là chuyện dài tập và còn lâu mới đến hồi kết. Chỉ khổ giáo viên, học sinh và phụ huynh thôi. Chán.
    Trả lời
  3. Một Phụ HuynhApr 9, 2012 08:59 PM
    Tham nhũng dậy thêm làm tham nhũng ít dơ bẳn nhất hiện nay. Với đồng lương nhà nước hiện nay sống không nổi thì phải nghĩ cách thôi. Người dậy thêm cũng bỏ sức lao động, con em chúng ta cũng có thêm kiến thức. Có trách là trách những ai đã xây dựng nên bộ sách và chương trình giáo dục hiện nay, không dậy thêm đa số học sinh không hiểu nổi bài đâu.
    Trả lời
  4. Đây là điều tồi tệ nhất trong hệ thống giáo dục mà chỉ có ở VN. Không thể nào viện lý do lương thấp hay lương cao, giáo viên bây giờ là kẽ cướp, loài vô đạo đức.
    Trả lời
    Trả lời
    1. Chào HHT. Tôi là một người Thầy đây. Anh có thể có nhiều bức xúc về giáo dục, về lực lượng giáo viên nhưng anh không thể buông lời thóa mạ như vậy. Không gì thì họ cũng dạy chữ cho con cháu anh và dạy chúng yêu thương kính trọng anh ...,anh đã nói như vậy thì hãy giữ con cháu ở nhà để giáo dục vì không nên để con cháu mình theo học kẻ cướp, kẻ vô đạo đức. Anh hiểu chứ.
  5. Chế độ cộng sản đúng là rác rưởi!
    Trả lời
    Trả lời
    1. xin hoỉ bạn HHT bạn lấy tư cách gì, và đứng trên quan điểm nào mà bạn mạnh dạn chưởi GV là kẻ cướp, loài vô đạo đức??? có bao giờ bạn thử sống bằng đúng đồng lương Gv hay chưa? nếu chưa xin bạn hãy rút lại lời nói của mình!!! hãy nhìn quanh xã hội lắm kẻ cướp ngày , cướp có giấy, cướp tàn bạo, cướp nhẫn tâm, cướp đến độ làm khuynh bại đất nước nhưng chúng vẫn ngang nhiên tồn tại, dững dưng trước mọi nỗi đau của dân tộc. đó mới là điều chúng ta nên suy nghĩ, phê phán . còn Gv tất nhiên trong số những người dạy thêm đó, cũng có những người xem đồng tiền nặng hơn so với phẩm cách người Thầy. tuy nhiên phần lớn vì điều kiện sống không đủ để đảm baỏ nhu cầu tối thiểu của con người, họ đành phải bán rẻ phẩm cách của mình bằng cách dạy thêm hầu kiếm thêm vài triệu đồng/ tháng trước sự dè môi của xã hội, thật ra cũng đau lòng lắm chứ không phải sướng đâu!!! xin đừng có gán cho họ từ "kẻ cướp", hay "loài vô đạo đức" mà quá nặng lời!!!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét