Học tiếng nào tốt nhất?
Trần Trung Đạo (Danlambao) - Tháng trước tôi đi thăm Ấn Độ, nơi tiếng Anh chế ngự trong hầu hết các sinh hoạt của đời sống và môi trường chuyên nghiệp. Khi vừa về lại nhà đọc tin Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam vừa công bố một dự thảo đưa tiếng Hoa vào bậc tiểu học và trung học với lượng thời gian bốn tiết mỗi tuần. Tôi ngạc nhiên tự hỏi tại sao lại có một chính sách giáo dục đi ngược đà tiến của thế giới đến như vậy. Nhưng sau đó, một thông cáo khác của Bộ Giáo dục và Đào tạo giải thích là “học sinh dân tộc Hoa ở Việt Nam”.
Dù chỉ dành cho học sinh các "dân tộc thiểu số” thôi, tôi vẫn nghĩ đó là một chủ trương sai. Ngoại ngữ là phương tiện để hội nhập vào thế giới. Học ngoại ngữ nhằm đáp ứng nhu cầu phát triển đất nước. Với thời gian và nguồn năng lực giới hạn, học sinh Việt Nam nói chung chỉ nên tập trung vào một hay hai ngoại ngữ, trong đó Anh ngữ phải được xếp quan trọng hàng đầu.
Hai trong số những ưu thế của Ấn Độ là dân chủ và Anh ngữ, nhưng có dịp trực tiếp làm việc vài tuần ở đó tôi mới hiểu rõ hơn về sức mạnh của dân chủ và sự tiện dụng của tiếng Anh trong đời sống tại quốc gia này. Tôi xin trích vài đoạn trong ký sự về chuyến đi thăm Ấn Độ của tôi có liên quan đến việc học tiếng nước nào tốt nhất qua mối giao tình với một anh tài xế tắc xi và đời sống của các chuyên viên kỹ thuật ở Ấn.
Cuối tháng Hai, sau hai tuần đi vài nơi trên miền bắc, chúng tôi từ New Delhi trở lại Bangalore, thành phố lớn nhất ở miền nam và được xem như “Silicon Valley” của Ấn Độ. Càng đi về phía nam như Chennai, Mandurai, chúng ta sẽ gặp người dân Ấn có màu da đen hơn. Theo lịch sử văn minh Ấn, người miền bắc gốc Aryans da trắng và miền nam gốc Dravidians da đen. Các cuộc di dân giữa hai miền qua suốt chiều dài lịch sử đã làm cho màu da ngày càng bảo hòa dần nhưng vẫn còn khá rõ giữa dân Ấn hai miền nam bắc. Giống như người Việt, người Ấn hay nhấn mạnh về lịch sử bảy ngàn năm của họ. Đúng ra, các nhà văn minh học chỉ công nhận năm ngàn năm lịch sử Ấn, còn hai ngàn năm kia dựa vào các huyền sử hơn là các khám phá khoa học.
Đón gia đình tôi ở phi trường cũng là VJ. Tôi sẽ gọi tên anh như vậy trong bài này. VJ là người tài xế đầu tiên đã đón tôi ở Bangalore hai tuần trước. Gặp lại nhau ở Bangalore, anh rất mừng. Tôi kể anh nghe chuyện đi từ bắc xuống nam. Nhiều nơi tôi đến như Varanasi, Sarnath anh chưa từng qua. Trong bốn tài xế đã đưa đón chúng tôi trong thời gian làm việc và thăm viếng ở Ấn, VJ xuất sắc trong nhiều lãnh vực. Anh học đại học nhưng vì lý do gia đình nên không hoàn tất. Ba anh mất sớm, anh phải đi làm để nuôi mẹ, rồi mẹ cưới vợ cho anh và vợ chồng anh có con đầu lòng. Bây giờ trở lại trường rất khó. Anh được tuyển dụng làm tài xế xe tắc xi cho một công ty du lịch hợp đồng đưa đón khách cho bộ phận Ấn Độ của công ty tôi đang làm việc. Nhờ khả năng tiếng Anh, đức tính tốt và tinh thần làm việc tận tụy, hãng thường yêu cầu anh đón đưa các khách từ Mỹ sang. Trình độ tiếng Anh giúp cho anh VJ có một đời sống khá đầy đủ trong lúc các tài xế khác cùng công ty vất vả hơn nhiều. Khách Mỹ sang thăm Ấn thường tặng tiền thưởng rộng rãi vì ngoài thói quen cho tiền “típ” và tỉ giá cao của đô la so với Rupee, tiền thưởng chẳng phải tiền từ túi riêng của họ. Về Mỹ họ sẽ khai chi phí chuyến đi và được hoàn trả lại đầy đủ. Tiếng Anh không những giúp VJ có được các tiện nghi của đời sống nhưng quan trọng hơn là kiến thức và những giá trị tinh thần khác làm phong phú thêm đời sống con người anh. Những đồng nghiệp người Mỹ của tôi đã từng được anh đưa đón đều nói về anh với lòng kính trọng.
VJ giới thiệu với tôi về sức mạnh tâm linh của người dân Ấn. Dưới vó ngựa của các đoàn quân viễn chinh Hồi Giáo tràn sang lục địa Ấn từ cuối thế kỷ 11, nếu không có một bức tường tâm linh dày và mạnh, Ấn Độ có thể đã trở thành một quốc gia Hồi Giáo như nhiều quốc gia ở vùng Trung Á. Tôi đồng ý nhưng cho rằng sức mạnh đó chưa đủ, bằng chứng Ấn Độ đã bị các lãnh chúa Hồi Giáo cai trị một cách sắc máu suốt mấy trăm năm và nếu không có thực dân Anh, có thể ngày nay vẫn còn bị cai trị. Tôi chia sẻ quan điểm của anh đối về thành phần Hồi Giáo cực đoan tại Ấn nhưng đồng thời cũng phê bình ảnh hưởng tiêu cực tôn giáo còn tồn đọng trong xã hội Ấn. Sau tuần đầu đón đưa tôi mỗi ngày mấy bận, thảo luận và cả tranh luận trong lúc kẹt xe, chúng tôi mến nhau.
Tôi không còn xem anh là tài xế và anh cũng hết xem tôi như khách. Chúng tôi cùng ăn cơm một bàn, cùng uống cà phê một tiệm, trước khi gia đình tôi sang nghỉ hè, chúng tôi cùng lang thang trong những chiều nhộn nhịp sau giờ làm việc. Những chuyện đó được xem là bình thường ở Mỹ nhưng không xảy ra ở Ấn Độ. Theo lời VJ kể, anh chưa bao giờ ăn cơm chung hay ngồi nhâm nhi cà phê với khách, dù khách Ấn hay khách nước ngoài. Khi có các đồng nghiệp Ấn ăn cơm với tôi, VJ thường tránh đi chỗ khác. Tôi để ý các đồng nghiệp Ấn Độ thường lên giọng với những người cấp dưới và tỏ vẻ không vui khi nghe tôi kể chuyện tôi và VJ đi ăn cơm chung. VJ đồng ý việc phân biệt đẳng cấp còn nhiều nhưng chỉ ở các vùng quê xa xôi, tại các đô thị lớn vị trí được quy định bằng quyền lợi kinh tế và quyền lực chính trị. Anh cho biết chuyện anh không ngồi chung bàn ăn với tôi khi có đồng nghiệp Ấn chỉ vì lý do nghề nghiệp quy định chứ không phải do đẳng cấp xã hội.
VJ nói về tương lai của con anh bằng niềm hãnh diện và hy vọng. Anh tin chế độ dân chủ tự do sẽ giúp cho đất nước Ấn vượt qua những hàng rào tiêu cực trong xã hội, xóa bỏ các tàn tích, các phân biệt, định kiến từ xưa để lại. Khi con người có quyền tự do phát biểu theo luật định và được bảo vệ bởi hiến pháp, các hàng rào tập quán tiêu cực sẽ dần dần được thay đổi. Theo anh, Ấn Độ đã thay đổi rất nhiều và đang trên đường hiện đại hóa. Hệ thống xe điện tại Bangalore vừa khánh thành trước ngày tôi qua vài tháng đã giúp rất nhiều trong việc đi lại của dân nghèo. Dĩ nhiên, với một quốc gia có 1.2 tỉ dân, hàng trăm thứ tiếng, khoảng cách giữa giàu và nghèo còn dài hơn cả cầu Kanpur 23 kilomet, mọi cải cách đều phải có thời gian.
Vai trò và ảnh hưởng của truyền thông tại nhiều thành phố lớn của Ấn không thua kém gì các nước dân chủ phát triển. Trong thời gian tôi ở đó vào đầu tháng Hai, một ông tướng Ấn khai man lý lịch và bị đưa lên tận Tối cao Pháp viện để xử. Mỗi khi mở CNN India là nghe chuyện ông tướng Ấn này. Tôi đem hỏi VJ và anh chàng giải thích, năm sinh của ông tướng Ấn này công bố trong hai tài liệu không giống nhau. Tài liệu thứ nhất ông tướng khai ông sinh 1952 và tài liệu công bố sau ông tướng khai ông sinh 1953. Báo chí đưa vấn đề ra trước dư luận. Tòa phán quyết ông sinh 1952 chứ không phải 1953 như ông cải chính. Cuối cùng, vì khai khác biệt chỉ một năm thôi, ông tướng đã phải từ chức. Tôi nói với VJ, các bạn thật may mắn, tại Việt Nam, nhân dân nhiều khi không biết ngay cả tên thật của những người lãnh đạo đừng nói chi là ngày sinh tháng đẻ. VJ biết khá nhiều về Việt Nam và anh hy vọng Việt Nam cũng sớm có một ngày trở nên một nước tự do dân chủ như Ấn Độ.
Vì lý do nghề nghiệp tôi có dịp đi khá nhiều nhưng Ấn Độ để lại trong lòng nhiều kỹ niệm đẹp về văn hóa, lịch sử và nhất là con người. Không giống như cách đối xử với các anh tài xế ở Chennai, Varanasi, New Dheli, tiền thưởng dành cho VJ tôi để trong một bì thơ và kín đáo tặng cho anh ngay đêm đó. Sáng sớm hôm sau, chúng tôi như hai người bạn bịn rịn tiễn đưa nhau ở một góc phi trường. Chúng tôi từng người bắt tay tạm biệt anh. VJ chúc con gái út tôi học giỏi và mong gặp vợ con tôi. Nhóm làm việc của tôi phần lớn nằm ở Chennai, nên việc trở lại Bangalore , nhất là vợ con tôi, chắc là rất khó. Lần đầu tiên tôi bước xuống xe tắc xi mà nghe lòng quyến luyến với anh tài xế. Và anh có thể cũng vậy, ít khi đổ một người khách xuống mà không muốn chia tay.Tình người quả thật vô cùng kỳ diệu.
Ngoài VJ, thành phần thứ hai tôi tiếp xúc nhiều nhất là các đồng nghiệp trong ngành kỹ thuật thông tin như tôi ở Bangalore.
Trong số những thành phố tôi đi qua, Bangalore là thành phố hiện đại nhất, không chỉ điều kiện giao thông, thiết kế đô thị nhưng cả trong sinh hoạt hàng ngày của dân chúng. Bangalore có 8 triệu dân, là thủ phủ của tiểu bang Karmataka. Với mức tăng trưởng kinh tế 10.3% mỗi năm, Bangalore là một trong những tiểu bang phát triển nhanh nhất của Ấn Độ. Hiện nay, Bangalore đang đứng thứ sáu trong danh sách những tiểu bang có mức tổng sản lượng quốc gia tính theo đầu người cao nhất Ấn Độ. Báo chí so sánh Bangalore với vùng Santa Clara ở California, nơi được gọi là Silicon Valley của Mỹ. Rất nhiều chi nhánh hải ngoại của các công ty kỹ thuật thông tin Mỹ đặt tại Bangalore.
Phần lớn các công ty nằm gần nhau trong các Công Viên Kỹ Thuật Thông Tin (Information Technology Park) và được bảo vệ an ninh thật chặt chẽ. Các tòa nhà xây gần đến nỗi khi mới bước vào lần đầu tôi tưởng chỉ một công ty tôi đang làm thôi. Các chuyên viên Ấn thay đổi công việc làm nhanh hơn các chuyên viên ở Mỹ rất nhiều. Tuy làm việc cho các công ty khác nhau, sự thông tin liên lạc giữa họ rất gần gũi. Một công ty nào đó cần người cả khu mấy chục công ty đều biết. Các kỹ sư, chuyên viên Ấn ăn cơm chung trong những nhà ăn lớn, đi xe chung, nghỉ ngơi chung, giải trí chung, tập thể dục chung. Ở Mỹ thay đổi một công việc nhiều khi còn phải bán nhà, ở Ấn thay đổi công việc giúp họ lên lương nhưng không ảnh hưởng nhiều đến sinh hoạt hàng ngày, vẫn đi một xe, làm việc trong một khu, ăn trong một nhà ăn và có thể cũng làm giống một giờ giấc đã quy định trong công việc trước.
Nhiều người nghĩ rằng dân Ấn Độ có khuynh hưởng giỏi về ngành thông tin kỹ thuật hơn dân các quốc gia khác. Tôi nghĩ điều đó không đúng. Lợi thế lớn nhất của các kỹ sư Ấn Độ là Anh ngữ chứ không phải vì họ thông minh hơn kỹ sư các nước khác. Nhóm tôi làm việc thường được gọi là “tiểu Liên Hiệp Quốc” vì nhân viên có gốc từ nhiều nước khác nhau nhưng ngoài tiếng Anh, tôi không thấy sự khác nhau nỗi bật nào giữa một kỹ sư Ấn và một kỹ sư gốc Rumani.
Mặc dù tiếng Hindi là ngôn ngữ quốc gia và tiếng địa phương là ngôn ngữ được dùng hằng ngày ở nhà, tiếng Anh vẫn là ngôn ngữ của đời sống xã hội. Không giỏi tiếng Anh suốt đời làm những công việc có đồng lương được trả theo mức địa phương, và dĩ nhiên rất thấp so với lương các công ty nước ngoài. Hầu hết trường học đều dạy ba sinh ngữ. Một bảng hiệu, một thông báo trên đường đi được viết bằng ba thứ tiếng gồm Hindi, Anh ngữ và tiếng địa phương. Các kỹ sư vừa mới ra trường từ một đại học lớn ở Ấn Độ, nói tiếng Anh có thể còn khó nghe nhưng trình độ viết của họ không kém gì kỹ sư Mỹ và có thể còn nghiêm chỉnh, chính xác hơn.
Sau khi giành được độc lập, một số chính trị gia Ấn Độ bảo thủ chủ trương chỉ dùng Hindi như quốc ngữ và loại hẳn Anh ngữ ra khỏi các chương trình giáo dục. Một khuynh hướng cho rằng chỉ nên dùng Anh ngữ trong bậc trung học trở lên thay vì từ bậc tiểu học. Nhưng cả hai chủ trương bảo thủ đều thất bại, Anh ngữ vẫn tiếp tục được xem là một trong ba ngôn ngữ chính thức tại Ấn Độ.
Lợi thế tiếng Anh đã mang đến cho các thế hệ chuyên viên kỹ thuật trẻ Ấn một cơ hội tốt khi các công ty Mỹ vào đầu thập niên 1990 bắt đầu khai thác các thị trường thông tin kỹ thuật ở các nước đang phát triển. Rất nhiều đề án tin học có thời gian rộng rãi để hoàn thành không cần phải được viết tại Mỹ với giá cao. Tương tự, các công việc bảo trì các cơ sở dữ liệu phải làm vào ban đêm theo giờ Mỹ lại rất thích hợp để làm tại Ấn vì cùng lúc bên đó là ban ngày.
Nguồn cung cấp lớp chuyên viên và kỹ sư trẻ thỏa mãn hai điều kiện kỹ thuật và tiếng Anh không đâu khác hơn là Ấn Độ. Từ đó đã tạo nên một truyền thống giáo dục, thôi thúc các thế hệ học sinh Ấn theo học các ngành kỹ thuật và giúp cho Ấn Độ phát triển nhanh trong lãnh vực này. Tuy nhiên, thị trường của các ngành kỹ thuật thông tin tại Ấn đã đến mức bảo hòa. Lương bổng cao vì sự cạnh tranh giữa các công ty ngoại quốc. Ngay cả một số kỹ sư gốc Ấn làm việc tại Mỹ cũng trở về làm việc cho các công ty nước ngoài tại Ấn để vừa gần gũi gia đình vừa có một đời sống tốt. Các công ty Mỹ đang nhìn sang các quốc gia khác ở Á châu nhưng thách thức lớn nhất của các thế hệ kỹ sư trẻ trong vùng này vẫn là Anh ngữ.
Những bữa cơm trưa ở Bangalore, tôi thường ăn cơm chung với các chuyên viên người Ấn trong những nhà ăn rất rộng. Đa số họ còn rất trẻ, vui tươi, năng động. Nhìn họ tôi thầm nghĩ đến các thế hệ trẻ Việt Nam. Nếu có điều kiện để được tự do phát triển và có một trình độ tiếng Anh tương đối vững vàng, các thế hệ trẻ Việt Nam sẽ phát triển rất nhanh, không thua kém, đừng nói chi Ấn Độ, mà bất cứ một quốc gia nào khác trên thế giới.
Tiếng Anh không nên hiểu đơn giản là tiếng của người Anh hay người Mỹ nhưng là ngôn ngữ có tính phổ quát nhất trong cộng đồng nhân loại ngày nay với ít nhất được 58 quốc gia công nhận như là ngôn ngữ chính thức và hầu hết các quốc gia còn lại đổ xô nhau đi học. Cùng với sự phát triển của các mạng lưới thông tin xã hội như Twitter, Facebook v.v. nhằm nối kết con người dù họ đang sống một góc nào đó của thế giới, vai trò của Anh ngữ càng thêm quan trọng. Sự thành công của Ấn Độ, Singapore cho thấy chính sách ngoại ngữ của một quốc gia là một chính sách giáo dục dài hạn, không nên đặt ra các chương trình học ngoại ngữ chỉ để đáp ứng nhu cầu chính trị ngắn hạn, và nhất là chỉ để làm vui lòng giới lãnh đạo một “nước lạ” nào đó.








Hiện nay mọi văn bản pháp luật, mọi giấy tờ của Liên Hiệp Quốc; sách, tài liệu trong mọi lĩnh vực v..v... đều được viết bằng tiếng Anh. Giao lưu trao đổi văn hóa, kinh tế cũng bằng tiếng ANH.
Vậy chúng ta nên học tiếng ANH chứ tiếng nào đây ?
Ngoài tiếng Anh ra, chúng ta (nếu có thể) nên tìm hiểu thêm tiếng Nhật và tiếng Hàn. Đây là 2 ngôn ngữ (ngoài tiếng Anh) phổ biến trong nền kinh tế Việt Nam hiện nay.
Còn tiếng Hoa, tôi thấy rất ít ai học. Nếu học để trao đổi kinh tế với Trung Quốc thì rất hạn chế. Mà làm ăn và làm việc với người Trung Quốc thì chẳng ai ham. Ngôn ngữ này đa phần chỉ sử dụng trong nội bộ giữa người Hoa với nhau.
Tiếng Đan Mạch dễ lắm.
Trong những buổi họp mặt, các bạn trẻ còn chứng tỏ mình với các bạn bằng cách hát vài bài hát bằng tiếng Anh nào đó. Một cách chinh phục các bạn nữ và làm các bạn cùng lứa nể phục.
Ngoài Ấn, Singapore, The Phillipines, Brunei, Malaysia, Indonesia cũng dân dần dùng rất nhiều English. Lãnh vực kỹ thuật, IT đều là English, những Instruction manuals của bất ký máy móc nào đều có chủ yếu tiếng Anh. Tạp chí khoa học, sách kỷ thuật cũng đều là English. Có lẽ nếu chúng ta sẽ bị đồng hóa với Trung Cộng thì nên học tiếng Hoa, ngoài ra thì nên học tiếng Anh,
Thân ái,
Chau Xuan Nguyen
nhà nước cs định hướng chiến lược cho cả dân tộc VN : phải học tiếng hoa vì đây là ngôn ngữ của anh bạn láng giềng 16 chữ vàng, 04 tốt, ngôn ngữ ưu việt của nền văn minh khoa học hiện đại, phải học tiếng hoa để sau nầy thuận lợi khi VN sáp nhập với thiên triều mẫu quốc. Hảo hảo !
Nói làm chi cái đám đầu bò của tầng lớp lãnh đạo Vẹm! Có đứa nào biết tiếng Anh đâu. Đến ngay cái thằng Thành mang danh tiến sĩ, thạc sĩ Bí ngô đảng quỷ Hải Phòng mà còn Gu Gờ chấm Tiên Lãng nữa kìa. Thằng này còn tương đối trẻ mà dốt đến như vậy thì con mong gì đến những thằng khác. Dân tộc ta còn khổ dài dài vì tình trạng bị thằng ngu cỡi cổ.
Tiếng Tàu là ngôn ngữ dùng nhiều nhất để giao tiếp hiện nay. Trung quốc là quốc gia đứng thứ hai trên thế giới về thu nhập, và trong tương lai gần sẽ là quốc gia giàu nhất. Lấy ngoại ngữ là tiếng Tàu cho học sinh Việt Nam thì cũng đâu co gi sai, vấn đề là bắt buộc hay cho lựa chọn. Nước mạnh muốn có ảnh hưởng với nước nhỏ thì là chuyện đã, đang, và sẽ xảy ra trong lịch sủ loài người, đâu phải chỉ có Tàu là ngoại lệ? Vấn đề ở đây là Quyền lợi - nước mạnh khác nước yếu, giàu khác nghèo, quan khác dân, ... Khuôn nào thì sản phẩm đó - Hành xử của nhà nước cũng mang bóng dáng của dân tộc đó. Quan cũng xuất thân từ Dân mà ra, phải không Dân? Bài Hoa thì cũng chỉ là phản ứng của sự Thiếu Tự Tin, kém bản lảnh.
http://www.indexmundi.com/g/r.aspx?v=67
http://www.nationsonline.org/oneworld/most_spoken_languages.htm
http://www.nationsonline.org/oneworld/most_spoken_languages.htm
là bản thống kê tầm bậy .
Cái trang mạng đó còn gian manh ở chỗ trong khi liệt kê tiếng Tàu có tổng cộng 1.343.755.000 người nói (kể cả như ngôn ngữ thứ hai), nó lại chỉ kể tiếng Hindu của Ấn Độ có 487.000.000 người nói và tiếng Anh chỉ có 508.000.000 thôi. Cái trang nhà này ngu xuẩn vì nó không biết tiếng Hindu có cả tỷ người Ấn Độ nói vì là ngôn ngữ chính thức của Ấn Độ và tiếng Anh cũng có cả tỷ người nói nếu tính cả là ngôn ngữ thứ hai. Nên biết rằng các trường đại học ở Ấn Độ giảng dạy bằng tiếng Anh.
Biết thì thưa thốt, không biết thì dựa cột mà nghe, chú Minh Hương à! Nhưng tôi cũng không lạ gì giọng nói như chú và bè lũ vì Tàu phù đang muốn đồng hóa dân Việt. Nếu VN bị bọn VC đem sát nhập vào Tàu phù, cái trang nhà đó sẽ kể thêm 90.000.000 người nói tiếng Tàu giọng Việt (Chinese, Vietnamese). Đúng là Tàu phù ngu xuẩn, nói lấy được, nói cho cố, bất kể đúng sai. Phải vậy không chú Minh Hương?
Bạn nói đúng nhưng chưa đủ, tiếng Tàu đúng là ngôn ngữ dùng nhiều nhất để giao tiếp hiện nay. Điều này đúng là bởi vì tổng số người HOA trên thế giới hiện nay chiếm tỷ lệ lớn so với tổng dân số toàn thế giới. Vì thế nếu nói: "tiếng Tàu là ngôn ngữ dùng nhiều nhất để giao tiếp hiện nay" là hoàn toàn đúng.
Nhưng thưa với bạn, tiếng HOA được dùng nhiều nhưng nhiều trong nội bộ cộng đồng người HOA và người gốc HOA mà thôi. Còn nếu dùng để giao tiếp trong những hoạt động văn hóa, khoa học, kỹ thuật, kinh tế, xã hội, học thuật, pháp luật v..v... thì tiếng HOA gần như "vắng bóng".
Vì thế chúng ta phải nói 1 cách đầy đủ rằng: "tiếng Tàu là ngôn ngữ dùng nhiều nhất để giao tiếp trong cộng đồng người HOA và HOA kiều hiện nay".
Bạn thử tìm xem trong những văn bản, những cuốn sách, tài liệu, ngôn ngữ ghi trên thiết bị máy móc, trong trao đổi kinh tế, văn hóa, khoa học v..v... thì tiếng ANH hay tiếng HOA chiếm ưu thế ? Bạn thử tìm xem số lượng sinh viên Đại Học ra trường thông thạo tiếng ANH hay tiếng HOA chiếm đa số ?
Hãy nhìn thẳng vào thực tế mà đưa ra nhận xét bạn à. Trừ phi bạn là người yêu thích Đại HÁN.
bạn có thích tiếng tàu lạ thì cứ mà đi học,hay hô hào khuyến khích cho con cháu bạn học,đó là sở thích của bạn không ai cấm cản,việc bạn nói rằng tiếng tàu thông dụng nhất rõ là cái đầu của bạn có vấn đề,bạn nói nước tàu giàu và sẽ là nước mạnh nhất trên thế giới trong tương,rõ là tầm nhìn và trí tuệ của bạn chưa ra khỏi xã,
* bài hoa là phản ứng thiếu tự tin,kém bản lỉnh,lẽ nào bạn chờ thằng tàu nó cướp hiếp nhà ban và đè đầu cỡi cổ dân tộc vn,thì ta mới có tự tin và bản lảnh phải không bạn,bạn biệt thì nói không biết thì thôi không ai nói bạn ngu,MINH HƯƠNG là tên một sắc tộc của tàu, vậy theo tôi nghĩ bạn là một tên giám điệp của tàu,còn không phải thì bạn chính là đồng lão với bầy lũ ba đình bán nước hại dân./.
Thế giới ngày càng gần lại với nhau bởi 1 ngôn ngữ phổ biến nhất đó là tiếng Anh, dù tiếng Anh của Anh, Mỹ, Singapor, Ấn, Úc hay nước nào đó có thể do chất giọng đặc trưng của địa phương có thể hơi khó nghe nhưng rồi sẽ quen và xít lại gần hơn.
Tiếng Trung chẳng là gì trong thế giới này, nó cũng chỉ là 1 loại tiếng trong 1 rừng tiếng nhưng ko phải là phổ biến vậy thì học nó để làm gì?
Điên rồ và ngu xuẩn!
Phiên thảo luận về dự án luật Công đoàn tại UB Thường vụ Quốc hội ngày 22/3 dần nghiêng về phương án quy định quyền gia nhập công đoàn của lao động người nước ngoài tại Việt Nam.
Thống kê của Bộ LĐ-TB&XH, trong vài năm gần đây, số lượng lao động nước ngoài vào Việt Nam làm việc có xu hướng tăng dần. Năm 2008, số lượng người nước ngoài làm việc tại Việt Nam là gần 53.000 người. Năm 2009 con số này là hơn 55.000 người (tăng 6% so với năm 2008); năm 2010 là gần 57.000 người (tăng 2,7% so với năm 2010). Đến giữa năm 2011, số lượng người nước ngoài làm việc tại Việt Nam là hơn 74.000 người.
Theo Dân Trí
http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=361291
http://www.tin247.com/%E2%80%9Cbat_den_xanh%E2%80%9D_cho_lao_dong_nuoc_ngoai_tham_gia_cong_doan-1-21928588.html
http://tin247.ipvnn.com/xa-hoi/bat-den-xanh-cho-lao-dong-nuoc-ngoai-tham-gia-cong-doan-CEF8C4.ipvnn
Công Đoàn VN tương lai sẽ tràn ngập thành viên là lao động TQ ? Làm thành viên thì không nói làm gì, ít bửa nữa vào ban lãnh đạo luôn và có ngay kiểm soát viên Trung Quôc´ .
Thật là vô lý khi mà có nhiêù ngươì dân VN nghèo đói thât´ nghiệp, lại thuê lao động Trung Quôc´ vào .
Năm ngoái tôi đã nghe chuyện kêt´ nạp Đoàn cho di dân Trung Quôc´ , thì chuyện kêt´nạp đảng viên cho di dân Trung Quôc´ không còn xa .
( Ở Mỹ,chuyện đi công tác nước ngoài là chuyện thuờng, có gì đâu mà phải chụp hình chụp ảnh để chứng minh.Chỉ có những người thích khoe khoang mới thắc mắc và hỏi như vậy,còn không họ là Việt Cộng nằm vùng muốn hạ uy tín của Trần Trung Đạo. )
Đặc biệt, sau ngày về hưu dư thì giờ có thể nghiên cứu thêm, đọc sách báo ngoại quốc hoặc lên net mua bán chút ít chứng khoán địa phương và thế giới (theo kiểu day/short term trade) cho vui.
Hà nội đã ôm chân Nga Tàu hơn nửa thế kỷ, dân tộc đau khổ, chết chóc, chia lìa, nghèo đói thảm thương. Các bạn trẻ cố gắng học Anh văn để thoát vòng kim cô Hà nội và cái bóng đè của Hán tộc, hầu tiến thân tốt sau ngày hậu cộng sản. Chế độ độc tài nào rồi cũng phải cáo chung.
Dạy tiếng Hoa cho học sinh Việt Nam cũng như thành lập các viện Khổng Tử ở các tỉnh , thành phố Việt Nam để truyền bá văn hóa Trung Quốc là chủ trương lớn của 2 đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc trong mối bang giao giữa hai nước .
- Một là chúng đã bán nước nên chẳng cần quan tâm đến người dân ra sao.
- Hai là chúng là một lũ ngu xuẩn đến nỗi ko hiểu rằng tiếng Anh rất quan trọng.
Bây giờ thì dưới con mắt của đảng Cộng sản quang vinh của chúng ta thì nước Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Trung Hoa là vĩ đại, là nơi bảo vệ CNXH toàn thế giới, là thành trì của giai cấp Vô sản toàn thế giới, là nơi bảo vệ nền Chuyên Chính Vô Sản toàn thế giới, là nơi phát động 3 Dòng Thác Cách Mạng Thế Giới trong tương lai, là nơi có đủ mọi thứ hằm bà lằng phá lấu tả pín lù ... thì đương nhiên đảng và nhà nước ta phải xem tiếng Hoa là vĩ đại, mọi người phải học vì nay mai đảng Cộng sản quang vinh của chúng ta tính rồi VN sẽ là một tỉnh của Trung quốc.
Tiếng Anh không được đảng ta xem trọng vì đấy là tiếng của bọn sen đầm, bọn đế quốc đầu sỏ Mỹ bị đảng Cộng sản ta đánh bại, đáng gục thì học tiếng Anh làm gì cho bọn Mỹ nó khinh nhỉ? Đảng Cộng sản của chúng ta cho nhân dân học tiếng Anh là dùng nó để phân hóa nội bội nước Mỹ thôi, mặc dù đảng và nhà nước ta luôn nài nỉ lạy lục đế quốc Mỹ cho buôn bán làm ăn mở cửa thị trường khổng lồ Mỹ cho hàng Việt nam nhập khẩu vào, xin xỏ Mỹ hạ thuế quan nhập khẩu hàng hóa vào Mỹ bán kiềm tiền, xin Mỹ đừng cấm vận nữa.
" mink hỏi gần chục đứa bạn co bik web này ko"
Tui khôncg có MINK mẫy gì với ông.Ông không BIK thì tui BIK.
Bị lật tẩy rồi thì nín đi em, khui thêm hũ mắm thối làm gì!
@Tàu ngụy: nếu như bạn thấy thông tư của Bộ Giáo dục còn mập mờ thì có lẽ bạn nên đi học lại ngay từ Tiếng Việt trước xong hãy nên vào đây mà bàn luận về việc có học tiếng Tàu hay không? Chả có gì là thử phản ứng dân chúng cả...Cái chính là dân có muốn hiểu và sẽ hiểu như thế nào thôi. Bạn biết đó. Một bộ phận người Việt thực ra cũng chưa nắm rõ về tiếng Việt lắm mà :)
1. Nâng cao lương của giáo viên. Nghiêm cấm việc mở các lớp học phụ đạo sau giờ học để ngăn chận việc giáo viên BẮT CHẸT học sinh phải đi học phụ đạo thì mới có điểm tốt để lên lớp.
2. Cải tiến SÁCH GIÁO KHOA của VN. Phải đem chương trình giáo dục của VNCH trở lại nếu không có chương trình nào tốt hơn (vì nó là một chương trình tốt nhất và đã giáo dục thành công các thế hệ 5x, 6x..tại miền Nam)
3. Phát triển lớp học tiếng Anh nhưng phải từ lớp 6 trở lên vì các em phải thông thuộc tiếng Việt trước rồi mới học tiếng Anh để nền văn hóa VN không bị mất.
4. Gạt bỏ việc giáo dục chính trị nhất là tuyên truyền cho đảng CS và tuyên truyền sai lầm về cuộc chiến VN....thằng anh Miền Bắc tàn sát người em Miền Nam để đất nước lại cho bọn giặc Tàu xâm lược...vui vẻ gì mà rêu rao chiến công thế ?
tạm thời 4 điểm thôi rồi từ từ chỉnh lại. Nếu sai lầm trong xây dựng một công trình... thì có thể đập bỏ công trình đó nhưng sai lầm trong chính sách giáo dục là tàn hại cả một thế hệ con người và nặng hơn là tàn hại tương lai của một dân tộc.
Hihi... hết học Nga ngữ lại chạy sang lại chạy sang học tiếng "Tàu Nạ"