12 tháng 1, 2012

Thư gửi con gái Trịnh Kim Tiến


Thư gửi con gái Trịnh Kim Tiến


Kim Tiến, con gái của ba; 

Cuối cùng thì phiên tòa xử kẻ đánh chết cha con vẫn phải mở. Sự chậm trễ này, ba nghĩ người ta còn xin ý kiến, còn bàn bạc làm sao vừa nhẹ tay đối với kẻ thủ ác, vừa giữ được hình ảnh tốt đẹp của lực lượng gọi là công an nhân dân, vừa xoa dịu được dư luận. Gần một năm qua, con vất vả trên hành trình tìm công lý cho cha con. Ba chưa vội chúc mừng con vì còn phụ thuộc vào kết quả phiên tòa nhưng dẫu sao đây cũng là kết quả ban đầu nhờ vào sự nỗ lực của con trong gần một năm qua. Mà mừng làm sao được con, khi có thêm một người lâm vào cảnh tù tội nhưng không thể bỏ qua vì yêu cầu bảo vệ pháp luật. Hẳn con biết chuyện cụ Hồ đã từng gạt lệ khi ký bản án tử hình một cán bộ quân đội trong vở kịch “Đêm trắng”.

Ba biết, con cũng như ba, chẳng sung sướng gì khi kẻ đánh chết cha con phải chịu một lời tuyên án nặng nề. Nhưng rồi lại bị tâm lý giằng xé. Khi người ta đánh cha con, họ có nghĩ đến sự đau đớn của cha con không? Khi ngăn cản con cho cha ăn, khi không cho gia đình đưa cha con đi bệnh viện, khi cha con vào viện, tay còn phải đeo còng, khi nói với bác sĩ cha con là tội phạm... thì họ có chút nhân tính nào không? Mà kể chi đến nhân tính, họ bất chấp tất cả từ khi cha con nguy kịch đến tính mạng cho đến khi chết, có nghĩa là họ thách thức cả pháp luật. 

Nhưng điều quan trọng hơn là, con muốn pháp luật phải được thực thi, oan khuất của cha con được sáng tỏ. Con muốn trên đời này không còn ai phải chịu nỗi đau mất cha, mất người thân bởi những kẻ coi thường pháp luật. Con không muốn những tai họa xảy ra đến với gia đình con còn có thể xảy ra đối với những gia đình khác. Một bản án nghiêm khắc, đúng pháp luật mới có thể răn đe những kẻ lợi dụng chức vụ, quyền hạn để hành hạ dân. Chỉ có bản án nghiêm minh, công bằng thì pháp luật mới được tôn trọng. 

Ba hiểu, việc đòi hỏi công lý của con không xuất phát từ sự hận thù. Điều đó khiến ba tôn trọng và nể nang con. 

Ba rất đau buồn và thất vọng trước hiện thực xã hội. Pháp luật đang bị chà đạp một cách trắng trợn. Cha con chỉ là một trong số hàng chục nạn nhân bị chết khi rơi vào tay công an trong mấy năm gần đây. Lối hành xử với dân của công an và những người có chức quyền ngày càng mang nặng tính bạo lực, coi thường luật pháp. Vì sao chúng có thể ngang ngược, lộng hành đến như thế? Ba đã trải qua gần chục năm khiếu kiện với nhiều vụ việc, của ba có, của bà con cùng sống chung một dải đất với ba có. Ba từng gặp những kẻ gọi là đầy tớ của dân trâng tráo, chây ỳ, vô liên sỉ vô cùng. Trong các vụ ba theo đuổi, chính quyền, cơ quan tư pháp làm hết sức bậy bạ nhưng chưa có khi nào nhận sai về mình. Đó là ba nói về những công văn trả lời, còn đa phần, họ lờ đi vì không biết bênh vực cho cấp dưới như thế nào. 

Cũng qua quá trình đi khiếu kiện, ba hiểu sở dĩ chúng dám như thế là vì chúng được cả một hệ thống bao che rất chặt chẽ từ trên xuống dưới, không làm gì được. 

Con gái thương yêu; 

Hai mươi tuổi, con đã phải gánh lên vai trách nhiệm của người chủ gia đình vì mẹ con quá đau đớn trước cái chết của cha con, tinh thần không còn đủ tỉnh táo. Lẽ ra tuổi con là tuổi yêu đương, tuổi học hành, tuổi vui chơi với bạn bè, tuổi còn được cha mẹ chiều chuộng không phải lo lắng gì. Thế mà, con vừa phải chất lên vai những việc cha con đang làm dở, vừa lo đi tìm công lý cho cha. 

Con và các em con trở thành những đứa trẻ mồ côi, mẹ con trở thành người đàn bà góa bụa, bà con hơn 90 tuổi lâm vào cảnh “Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống, trời hay chăng trời”. Trong khi đó, các con đẻ của ba có đầy đủ bố mẹ, được bố mẹ săn sóc từng ly từng tí, mặc dù chúng còn lớn tuổi hơn con. Điều đó khiến ba thương con vô cùng, một tình thương xa xót, đau đớn. 

Khi gặp nhau, con gọi ba, ba gọi con rất tự nhiên, như là một sự sắp đặt của thượng đế dành cho những kẻ khốn khổ, nạn nhân của sự lộng hành, coi thường phép nước. Mà cũng lạ con ạ, không biết có xảy ra ở nơi nào nữa không chuyện những người là nạn nhân của công an, của chính quyền tự nhiên trở thành đối tượng bị theo dõi, thậm chí bị cho là phản động tới mức đi ăn sáng cũng có kẻ cập kè theo dõi. Có còn ở nơi nào nữa không hở con? 

Ba không sinh ra con, ba cũng không nuôi con được ngày nào. Ba là một cựu chiến binh về hưu sớm, không có điều kiện giúp con về vật chất. Ba cũng chưa bao giờ mua được món quà nào tặng con. Nhưng ba biết, cha con mất đi, con thèm một tiếng gọi cha như thế nào. Làm sao có thể đem cha về cho con? Vậy thì tiếng con gọi ba, ít ra cũng lấp đi cho con một khoảng nào đó hụt hẫng, dù là phần nghìn, phần vạn. Ngược lại, về phía ba, ba muốn che chở, an ủi con với mong muốn bù đắp cho con phần nào nỗi đau mất cha, dù cũng chỉ là phần nghìn, phần vạn. 

Khi nhập ngũ, ba đã từ bỏ tất cả kể cả gác lại giấy gọi đi du học nước ngoài để làm nghĩa vụ công dân. Trở về sau chiến tranh, ba không có thần thế gì. Nói rõ hơn là ba cũng có anh em, bạn bè có chức có quyền nhưng lối sống, lối nghĩ của họ khiến cho ba không thể đồng hành vì ba là người có liêm sỉ. Ba chỉ có ngòi bút với tiếng nói trung thực thốt ra từ trái tim biết yêu, biết ghét. 

Cái chết của cha con đã làm cho con thức tỉnh các vấn đề xã hội. Rồi ba con mình gặp nhau trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc. Qua đó, ba thấy con cứng cát lên rất nhiều. Ý thức, trách nhiệm công dân của con cũng được nâng lên. Trước hết là trách nhiệm đối với Tổ quốc, tiếp theo là trách nhiệm đối với nỗi thống khổ của đồng bào là nạn nhân của bạo lực, của áp bức, bất công. 

Con còn trẻ lắm. Ba không dám đòi hỏi con nhiều về sự chín chắn. Làm sao có thể đòi hỏi con về những điều mà phải nhiều chục năm nữa con mới thấu. Các con đẻ của ba cũng thế thôi. Nhưng ba biết, con có những suy nghĩ mà lứa tuổi hai mươi như con không dễ gì có được. Từ trong đau khổ, con vụt đứng dậy, sáng chói. Con biết vượt lên chính mình, biết vượt qua nỗi sợ hãi, biết bất bình khi công lý chưa tới được những người dân thấp cổ bé họng. Con có tuổi trẻ để hành động một cách thông minh và khôn ngoan. Con có những điều mà khi ba còn ở tuổi con, ba không có được. 

Ba tin rằng, con sẽ đóng góp sức mình một cách có hiệu quả trong việc đấu tranh cho sự toàn vẹn của Tổ quốc, cho công bằng xã hội. 

Con gái yêu quí. Hãy cứ gọi ba như thế con nhé. Con hãy cất lên tiếng “ba ơi” để nguôi ngoai đi phần nào nỗi đau mất cha. Con hãy cứ gọi “ba ơi” để nhắc nhở ba luôn giữ bầu máu nóng đối với những nan nhân của sự bạo quyền. Ba mong một bản án nghiêm minh trong vụ xử ngày 13/1 này để linh hồn cha con được siêu thoát, để pháp luật được thượng tôn. 

Ba và những người yêu Công lý và Sự thật luôn ở bên con - Kim Tiến, con gái yêu quí của ba ạ. 

Ba của con 


28 Ý kiến:

  1. NOIMAY2Jan 11, 2012 10:19 AM
    Nhận xét này đã bị quản trị viên blog xóa.
    Trả lời
  2. danlambaoJan 11, 2012 10:59 AM
    @NOIMAY2 Xin được thỉnh thoảng nhắc lại vì có thể bạn không để ý:những phản hồi bằng chữ IN/HOA như thế này sẽ bị xóa. Xin các bạn lưu ý.
    Trả lời
    Trả lời
    1. nói thẳng, không sợ mích lòngJan 11, 2012 06:27 PM
      @ những người hay viết CHỮ IN HOA.Đã quá nhièu lần rồi, xin quý bạn hãy có chút "quan tâm sâu sắc với công việc mình làm, cụ thể là viết phản hồi. Thực ra rất khó đọc các dòng chữ tất cả là IN HOA.Chỉ nên dùng khi cần cho người đọc lưu ý nột vài từ/cụn từ nào đó, chỉ nên hạn chế, và chỉ dùng khi có ý nghĩa đặc biệt.
  3. Dân Tôi Nước TôiJan 11, 2012 11:33 AM
    Mùa Xuân Á Rập khởi đầu từ cái chết của Mohamed Bouazizi từ Tunesien rồi lan qua các nước Á Rập khác như Ai Cập, Libya, Jemen, Jordan, Maroc,.v.v. từ đó lôi theo sự sụp đổ cù các chế độ độc tài thống trị 30, 40 năm.

    Cái chết của Mohamed Bouazizi nói lên cái chết của một con người bị khốn cùng, nghèo đói, trong cuộc sống. Nó nói lên cái bất công của một xã hội trong một thể chế độc tài, toàn trị.Nhờ cái chết của Mohamed Bouazizi khiến người dân của Tunesien bừng tỉnh, tỉnh thức ...họ sẽ chính là một Mohamed Bouazizi kế tiếp, thứ hai hay thứ ba .v.v.. nào đó ... nếu họ tiếp tục im lặng, thụ động, bàng quang, đứng ngoài lề cuộc sống nhiễu nhương đầy chó săn, chỉ điểm.

    Chính vì cái cảnh "nhìn phận người, phải nghỉ đến ta", người dân ả rập phải lên tiếng và đứng dậy... bằng không họ sẽ vĩnh viễn là những con cừu non cho bầy chó sói, chó săn lùng bắt và ăn thịt.

    Với ý thức đó , Mùa Xuân Ả Rập bùng nổ, và lần lượt những chế độ độc tài của các nước Á Rập phải ra đi trước sự phẩn nộ của người dân.

    Nhìn lại VN dưới chế độc CSVN, từ khi có Ðảng đã có hàng triệu cảnh cướp nhà, cướp của, cướp đất và ngay cả cướp mạng sống của người dân...dưới những chiêu bài bóng bẩy, đủ hình thức.
    Ừ cứ cho đó là "cách mạng "đi ...để tiến lên xã hội chủ nghĩa ... nhưng đã 37 năm qua, Cách mạng đó vẫn chưa đến đích đến nơi, và những vụ án giết người càng lúc càng dài thêm, nhiều thêm.

    Có bao nhiêu người đã thức tỉnh, để thấy đó là sai...để mà lên tiếng....hơn nữa có bao nhiêu người dám đứng ra để bảo vệ cái "công lý, công bằng" nay cho người khác, và có thể mai kia cho chính mình.

    Một đất nước mà người dân chỉ lo sợ cho cái họa đến cho chính bản thân mình, để mà ngoảnh quay nhắm mắt trước những bất công,khổ ải mà người khác đang gánh chịu bởi bọn cầm quyền, sai nha của chế độ tạo ra ... thì chính kẻ khiếp nhược này mai sau cũng trở thành nạn nhân của chế độ côn đồ đó.
    Một dân tộc như thế thì không nên tồn tại ở thế kỷ 21, mà nên trở về thời kỳ hoang dã thú rừng lúc xưa thì hay hơn.

    Nếu ý thức rằng Quyền sống của người khác cũng chính là quyền được sống của mình để cùng nhau bảo vệ nó, thì chắc chắn cuộc sống họ sẽ đổi khác và đất nước việt chắc chắn sẽ thay đổi.

    Phải hiểu rằng Cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng không phải là cái chết đến từ số phận, số phần ...mà chính là cái chết của thân phận con người phải sống một thể chế súc vật vô đạo vô nhân, một xã hội vô luật. Nơi đó mọi đặc quyền đặc lợi ...chỉ và đều dành riêng cho tầng lớp thống trị : giai cấp cầm quyền.

    Cái chết của ông Trịnh Xuân Tùng không phải là cái chết duy nhất, và sẽ chấm dứt ở đó, vì nó sẽ tiếp tục có những cái chết của ông Tùng thứ hai khác,.... và cũng sẽ đến bạn , đến tôi, đến những người dân khác...

    Cái chết của những người dân khác sẽ chấm dứt cùng lúc với cái chết của chính cái chế độ khốn kiếp này. Phải hiểu như thế.

    Ðừng nghỉ cái nghèo đói, khổ cực, bất công, khổ ải của chính mình là do phần số hay số mệnh, mà phải hiểu rằng tất cả những khổ ải bất công mà bản thân, gia đình hay mọi người đang gánh chịu là do sự bất công, vô trách nhiệm của chính kẻ cầm quyền.

    Ðối với VN hiện tại, nguyên nhân của những điều trên là do chính chế độ CS tạo ra...bởi vì đó là trách nhiệm của họ, không ai ngoài họ cả.

    Nếu hiểu như thế, dân tộc VN mới có thể hoà đồng và đồng bước với những dân tộc tiến bộ trên thế giới được...

    Mọi Người Phải biết lên tiếng trước những bất công. Phải biết lên tiếng trước những sự áp bức. Phải biết lên tiếng trước mọi vấn đề như nghèo đói, thất học, thất nghiệp, mất nhà mất cửa .v.v. cho người tức là cho mình.

    Phải nhìn cho kỷ để biết trách nhiệm nằm ở ai... chẳng ai khác hơn là chính lớp quan lại chính quyền.

    Có như thế "mùa Xuân VN" sẽ đến như "mùa Xuân Ả Rập".
    Trả lời
  4. Cầu KiệuJan 11, 2012 11:33 AM
    Xin trích: "Hẳn con biết chuyện cụ Hồ đã từng gạt lệ khi ký bản án tử hình một cán bộ quân đội trong vở kịch “Đêm trắng”. "

    Sao cụ Hồ không ký lệnh bắn hết tụi cán bộ, công an rồi tự sát luôn cho người dân đở khổ. Dân tộc Việt cứ chìm vào "Đêm đen" không ngóc đầu lên nổi. 

    Hởi đồng chí nằm trong lăng có nghe rõ tui đang thét không!!!
    Trả lời
  5. xindituJan 11, 2012 12:21 PM
    Cảm động quá.
    Trả lời
  6. ngonluan.deJan 11, 2012 01:48 PM
    Thể chế độc tài Cộng sản sẽ tiếp tục đẩy con người Việt Nam đến sự cùng cực của ly tán, bất công, dối gian, oan khuất, đói nghèo. Hàng triệu người vẫn đang tìm mọi cách để bỏ nước ra đi, thảm cảnh ấy là không thể đảo ngược một khi còn tồn tại thể chế Cộng Sản Việt Nam độc tài, độc quyền cai trị. 
    Tình thế trong nước là không thể thay đổi theo chiều hướng tốt đẹp được. Và, chừng nào còn thể chế độc tài này tồn tại và thống trị thì không ai có cuộc sống bình yên, không thể có CÔNG LÝ và hạnh phúc thật sự cả - Cộng sản phải bị THAY THẾ chứ không bao giờ THAY ĐỔI. 
    Chúc toàn gia quyến cháu Trịnh Kim Tiến mạnh giỏi, trong cuộc sống gặp nhiều may mắn và luôn được an bình.
    Chúc người Cha tinh thần của cháu Trịnh Kim Tiến (ông Nguyễn Tường Thuỵ) luôn vững NIỀM TIN vào tương lai: Công Lý + Sự Thật nhất định Thắng

    www.ngonluan.de (info)
    Trả lời
  7. KháchJan 11, 2012 03:12 PM
    Tiếng bom của anh Vươn đã mở ra một chương mới trong lịch sử của dân tộc. Người dân bị áp bức quyết vùng dậy để bảo vệ quyền lợi của mình và sẵn sàng hy sinh cho công lý.

    Sự hy sinh của gia đình anh Vươn chưa tạo nên một cuộc cách mạng Hoa lài trong xã hội. Nhưng thực sự đã tạo ra một cuộc cách mạng Hoa lài trong ý thức của những người có lương tri trước những số phận bị đẩy đến bước đường cùng như gia đình anh Vươn. Các cây viết của lề Đảng cũng như lề Dân đã vượt qua nỗi sợ hãi để lên tiếng bảo vệ cho gia đình anh Vươn và lột cái mặt nạ lưu manh của lũ cường hào, ác bá hiện đại được bảo kê dưới danh nghĩa Đảng viên và Công an nhân dân.
    Trả lời
    Trả lời
    1. KháchJan 11, 2012 04:11 PM
      Một động thái mới của người dân đã xuất hiện và khó có thể ngăn cản trào lưu này. Đó là sự quyết liệt trong việc bảo vệ quyền lợi của mình. Sự kiện tiếng bom của gia đình anh Vươn đã chỉ cho người dân bị áp bức tại Việt Nam một con đường duy nhất để bảo vệ quyền lợi của mình là đấu tranh đến cùng, đấu tranh không khoan nhượng, không thỏa hiệp với chính quyền. Chính quyền đã mất đi khả năng và không còn cơ hội để đối thoại với người dân.

      Sau sự kiện tiếng bom anh Vươn người dân đã hiểu rõ hơn bản chất lừa lọc và dối trá của cả một bộ máy chính quyền, họ sẽ quyết không mắc lại sai lầm là tin tưởng vào bộ máy chính quyền. Hành động của người dân sẽ quyết liệt hơn với bộ máy chính quyền. Đó là điều cực kỳ nguy hiểm khi mà các bên trong tranh chấp không có cơ hội và khả năng đối thoại với nhau.

      Tiếng bom của gia đình anh Vươn sẽ làm rúng động tâm thức của những kẻ chỉ biết cúi đầu làm ác. Những cảnh sát sẽ buộc phải suy xét lại hành động đàn áp dân chúng của họ trong những vụ cướp bóc đất đai.
  8. Trọng LúJan 11, 2012 03:26 PM
    Hẳn con biết chuyện cụ Hồ đã từng gạt lệ khi ký bản án tử hình một cán bộ quân đội trong vở kịch “Đêm trắng”.(trích)
    ---------------------------------------------

    Hồ Chí Minh gạt nước mắt cá sấu, để rồi nhìn rõ con mồi hơn .
    Hàng vạn người chết tức tưởi trong cải cách ruộng đất , hàng triệu người chết trong cuộc chiến bắc-nam , rồi hàng triệu người chết trong cuộc vượt thoát tìm tự do ...
    Ngay bây giờ , bao ngìn hay vạn hay triệu đang hay đã chết , chết ngay hay chết dần chết mòn ngoài xã hội vì mất đất , mất nhà . Bao ngìn hay vạn , triệu đang chết dần mòn trong các trại tù , trại cải tạo , trại phục hồi nhân phẩm ...
    Hồ Chí Minh đã đem vào Việt Nam một thứ siêu vi trùng hung bạo , người Việt kẻ thì thành sát nhân , người thì thành nạn nhân . Thứ siêu vi trùng đó tên là Chủ-Nghĩa-Cộng-Sản .
    Người Việt sẽ thôi giết nhau khi khỏi được căn bệnh cộng-sản đó , khi không còn thứ siêu vi trùng đảng cộng sản Việt Nam .
    Trả lời
  9. KháchJan 11, 2012 03:33 PM
    Một động thái mới của người dân đã xuất hiện và khó có thể ngăn cản trào lưu này. Đó là sự quyết liệt trong việc bảo vệ quyền lợi của mình. Sự kiện tiếng bom của gia đình anh Vươn đã chỉ cho người dân bị áp bức tại Việt Nam một con đường duy nhất để bảo vệ quyền lợi của mình là đấu tranh đến cùng, đấu tranh không khoan nhượng, không thỏa hiệp với chính quyền. Chính quyền đã mất đi khả năng và không còn cơ hội để đối thoại với người dân. 


    Sau sự kiện tiếng bom anh Vươn người dân đã hiểu rõ hơn bản chất lừa lọc và dối trá của cả một bộ máy chính quyền, họ sẽ quyết không mắc lại sai lầm là tin tưởng vào bộ máy chính quyền. Hành động của người dân sẽ quyết liệt hơn với bộ máy chính quyền. Đó là điều cực kỳ nguy hiểm khi mà các bên trong tranh chấp không có cơ hội và khả năng đối thoại với nhau.

    Tiếng bom của gia đình anh Vươn sẽ làm rúng động tâm thức của những kẻ chỉ biết cúi đầu làm ác. Những cảnh sát sẽ buộc phải suy xét lại hành động đàn áp dân chúng của họ trong những vụ cướp bóc đất đai.
    Trả lời
  10. Tre (SaiGon)Jan 11, 2012 04:24 PM
    Kính gửi bác Trường Thụy, tôi rất thích đọc những bài bác viết. Mỗi bài bác viết rất lạ, nhanh nhạy và thấm đẫm tình người. Mong bác và các bác, anh em ngoài Bắc luôn và mãi mãi là "những chiến sỹ trên mặt trận thông tin", trợ lực tinh thần cho các cảnh đời bất hạnh.
    Chúc cháu Kim Tiến và gia đình sức khỏe. Tâm luôn vững, trí không cùn để đòi hỏi sự công bằng cho cha cháu.
    Trả lời
  11. KháchJan 11, 2012 04:28 PM
    Với sự kiện nông dân nổi dậy ở Thái Bình năm 1996 thì người dân đã từ chỗ sợ chính quyền và coi chính quyền là cao chuyển sang không còn sợ chính quyền và coi thường chính quyền.

    Với sự kiện tiếng bom Đoàn Văn Vươn thì người dân đã chuyển từ chỗ coi thường chính quyền sang khinh bỉ chính quyền.

    Một khi chính quyền bị khinh bỉ thì mọi việc đều có thể xẩy ra.
    Trả lời
  12. ocdauphuJan 11, 2012 05:06 PM
    Lâu không thấy lão Nguyễn Trần Cường lên tiếng, thấy nhớ thiệt.
    Lão Cường chết ở xó nào lên tiếng cho tôi biết nhé!
    Trả lời
  13. bà haiJan 11, 2012 05:40 PM
    Lá thư cảm động hết sức làm tui vừa đọc vừa khóc đây nè. Thương và phục con nhỏ Kim Tiến này thiệt giỏi .
    Trả lời
  14. UnknownJan 11, 2012 06:18 PM
    Sách có chữ rằng:

    Khi CHÁNH TRỊ vào Pháp đình, CÔNG LÝ đi ra.

    Ở xứ xã nghĩa ta," đảng " là siêu quyền lực chánh trị

    Khi đảng vào pháp đình, CÔNG LÝ chạy tránh xa!
    Trả lời
  15. Anh NămJan 11, 2012 06:47 PM
    Em Tiến cho anh số điện thoại để thỉnh thoảng anh hỏi thăm, rủ đi uống cafe chia sẽ động viên nha em
    Trả lời
  16. UnknownJan 11, 2012 07:00 PM
    Sao không phải là bài viết của con gái Kim Tiến cho cha, và là bài viết thật sự của Kim Tiến thì sẽ thuyết phục và cảm động hơn vì viết như thế này tôi thấy cải lương và giống bài tập làm văn quá, đọc xong hiểu là chủ ý của tác giả chứ không phải lời thật của người cha nên cũng làm giảm mất cảm giác vào sự thật. Mong là mọi việc sẽ được làm sáng tỏ và nếu như người gặp phải oan tình sẽ được trả lại sự công bằng.
    Trả lời
    Trả lời
    1. HoàngJan 11, 2012 07:24 PM
      Đọc mà không mà không suy nghĩ thì uổng công, còn phê bình trật lất nữa! Đọc lại đi bạn.
  17. k_seriesJan 11, 2012 07:07 PM
    bài viết hay và xúc động qúa,ngày càng có nhiều người nhận ra bộ mặt giả dối của chế độ hơn,mong một ngày đất nước kô còn những con người khóc trong nỗi oan ức nữa!!!
    8x - pleiku
    Trả lời
  18. Những thách thức của Trung Quốc trong năm 2012
    Trung Quốc bước vào năm mới đối diện với những thách thức và cơ hội sẽ định dạng bởi việc chính phủ và xã hội phản ứng với chúng ra sao. Xin vạch ra mười hai điểm mấu chốt và vấn đề sẽ giúp xách định Trung Quốc trong năm 2012, cả ở trong và ngoài nước. Đọc thêm!
    Trả lời
  19. Anh Năm Sài GònJan 11, 2012 08:43 PM
    TRỊNH KIM TIẾN – Sinh năm 1990. Trú tại: Số 525, phố Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội. Số Điện thoại: 0947526256
    Trả lời
  20. ke sống trên ghe gẩm sự đời .Jan 11, 2012 08:52 PM
    Nhân dân VN chỉ cần một phần mười của nhân dân Lybia xuống đường là thành công ,vì sao vì nhân dân VN quá hổ cực hơn nhiều nhân dân Lybia,cán bộ CSVN chia hai ba phe ,tiêu diệt đấu đá lẩn nhau ,quân đội ,công an một phần là con cháu của các gia đình nghèo bị áp bức ,bị cướp đất đai của ông bà để lại từ xa xưa ,nay tự nhiên bị thu hồi mất trắng ,thành phần nầy củng ấm ức không kém ,có chuyện vì thì củng ngả về cha mẹ anh em tức là nhân dân.Các cán bộ lảnh đạo đều lo trước cả con đường rút lui,vì tài sản quá nhiều ,vì thấy trước hậu quả ở các nước Bắc Phi có chuyện hơi rục rịch là chúng đào tẩu ngay ,không có tâm trạng đâu mà chiến đấu bảo vệ nhà cầm quyền mục rổng .Chỉ cần dùng áp lực mạnh củng sẻ thành công ,hảy dẹp sự sợ hảy đè nén mấy chục năm nay ,ta đứng dậy làm người dân VN anh hùng cho đúng nghỉa .
    Trả lời
  21. Thanh ThúyJan 11, 2012 10:19 PM
    Cảm ơn Bác Tường Thụy. Huy vọng mọi điều sẽ tốt đẹp hợn.
    Trả lời
  22. ném đá giấu tayJan 11, 2012 11:15 PM
    Viết chữ không dấu thì còn có thể du di cho cái sự kém cỏi về Internet, chứ là nặc danh thì rỏ ràng đây chỉ là những "Con Thỏ" hoặc là kẻ thích "ném đá giấu tay".
    Ngoại trừ mấy tên CAM QUÝT ra thì không nói làm gì.
    Đã không tuân thủ luật của DLB, thì còn đấu tranh cái mốc xì !!!
    Trả lời
    Trả lời
    1. NDJan 12, 2012 08:03 AM
      "Những phản hồi sử dụng "Nặc danh/Ẩn danh" sẽ không được xuất hiện... 

      - Những phản hồi chữ Việt không dấu sẽ bị xóa" (DLB)

      Cái gì du di?
      Cái gì nặc danh?
      ...
      Thử làm xem ý kiến có bị xóa ngay không thì biết. Nhớ đọc ở cuối trang ghi rõ những điều trích lại ở trên.
  23. Cánh Én nhỏJan 12, 2012 04:06 AM
    Luật pháp không phải để trả thù hay bao che mà để bảo vệ lẽ phải và trừng trị cái ác. Nếu tòa án xét xử bởi sự chỉ đạo dù "sáng suốt" đến mấy thì cũng chẳng đáng nhân danh công lý.
    Trả lời
  24. Cử Hai, Nam ĐịnhJan 12, 2012 05:15 AM
    Gởi cháu Trịnh Kim Tiến

    Tập Kiều

    Nàng rằng : Trời thảm đất dầy (979)

    Câu 5 : Lạ gì cảnh sát công an
    1272 : Làm cho cho hại, cho tàn, cho cân
    1642 : Ầm ầm khốc quỷ kinh thần
    1678 : Con người thế ấy, thác oan thế này

    616 : Gặp cơn vạ gíó tai bay
    3062 : Đứng lên nàng mới giãi bầy một hai
    464 : Nước non luống những lắng tai
    596 : Oan này chỉ có kêu trời, nhưng xa

    2393 : Những người bạc ác tinh ma
    838 : Mượn mầu chiêu tập lại là còn nguyên
    2378 : Truyền quân lệnh xuống trướng tiền
    690 : Dầu lòng đổi trắng thay đen khó gì.

    Lạ gì một cốt một đồng xưa nay (1162)

    Cử Hai

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét