6 tháng 12, 2011

'Diễn biến Hòa-bình'


'Diễn biến Hòa-bình'

Roger Cohen
Nhà bình luận Roger Cohen vừa đến thăm Việt Nam
Ký giả Roger Cohen vừa có bài gửi đi từ thành phố Hồ Chí Minh về 'Nỗi bức bối diễn biến hòa bình' ở Việt Nam và cả Trung Quốc với niềm tin rằng chừng một phần tư thế kỷ nữa hai nước sẽ có nhiều dân chủ tự do hơn.
Nhà bình luận toàn cầu (globalist) của tờ New York Times hỏi vì sao sau 20 năm sự kiện Thiên An Môn và bức tường Berlin sụp đổ vì sao cả Việt Nam và Trung Quốc không chuyển ngay sang mô hình dân chủ như Đông Âu.

Đó là vì, theo ông, một thế hệ lớn lên ở Việt Nam, và cả Trung Quốc được vẫy gọi bởi ham muốn phát triển chứ chưa phải là dân chủ.
Thanh niên các nước này có thể muốn tự do hơn nữa nhưng chưa tới mức họ sẵn sàng đối mặt với hệ thống chính trị.
Với họ, chuyển từ xe máy lên xe hơi riêng là mối lo thường trực hơn băn khoan về dân chủ đa đảng.
Còn về phía nhà nước, bài viết 'Peaceful evolution angst' cho rằng đảng cộng sản Việt Nam đã xác định kẻ thù số một là "diễn biến hòa bình".
Họ không sợ một cuộc cách mạng long trời lở đất mà sợ sự xâm nhập, mưa lâu thấm đất (drip) của nền dân chủ tự do.
Ổn định được coi là giá trị trên hết nhưng các nhân vật trong Bộ Chính trị vẫn mất ngủ vì "diễn biến hòa bình".
Tranh tối tranh sáng
Chính quyền lập ra các lằn ranh đỏ để kiểm soát tự do
Roger Cohen
Sau thời kỳ "bóng đêm của chủ nghĩa Stalin và Mao chế ngự tâm hồn đã vào quá khứ", cả Việt Nam và Trung Quốc vẫn không phải là các xã hội tự do.
Nhưng Roger Cohen, trong bài đăng báo hôm 25/05/09 vừa qua, viết rằng cả hai nước cũng không hẳn là phi tự do (un-free) tới mức công dân của họ phải "ngứa ngáy tìm tự do".
Trích lời một nhà nghiên cứu tại Trung Quốc, bài báo nói không gian mà thanh thiếu niên tìm chỗ giải tỏa không phải các cuộc biểu tình ngồi và là blog và Twitter.
So hai nước, tác giả nhận định ở Việt Nam tình hình đỡ căng thẳng hơn và Việt Nam luôn cạnh tranh với Trung Quốc dưới vẻ bề ngoài là tình anh em.
Roger Cohen đồng ý rằng với mạng Google chiếm lĩnh không gian ảo, cách mạng kiểu cũ nay không còn chỗ.
Nhưng công nghệ cũng đã tước đi tính toàn trị của bộ máy.
Chợ Bến Thành
Kinh tế thị trường và chủ nghĩa dân tộc đã lấn chỗ của đòi hỏi dân chủ
Điều chính quyền làm là lập ra các lằn ranh đỏ để kiểm soát tự do, chứ không dùng các trại lao cải như thời xưa ở Liên Xô.
Họ cũng lo sợ các tổ chức phi chính phủ NGO và những người Phương Tây có lý tưởng muốn thúc đẩy nhân quyền và nhà nước pháp quyền.
Chính những hoạt động này có nguy cơ phá hàng rào đỏ của đảng và thậm chí ăn vào các tế bào của hàng ngũ cán bộ.
Nhìn rộng ra bên ngoài châu Á, tác giả cho rằng Moscow, Bắc Kinh và Hà Nội đã tạo ra một phản ứng chung trước tinh thần cao thượng nhạt dần của Thiên An Môn và bức tường Berlin.
Sự kết hợp thị trường với chủ nghĩa dân tộc đang thắng thế trước tự do và lá phiếu.
Nhưng đó là trước mắt.
Và Roger Cohen khuyên nước Mỹ hãy kiên nhẫn.
Vì về lâu dài, tầng lớp trung lưu vươn lên ở Việt Nam sẽ đòi hỏi nhiều hơn sự minh bạch, đòi hỏi luật lệ phải nhất quán, dịch vụ y tế phải tốt hơn, chế độ bớt tham nhũng hơn.
Họ cần tự do ngôn luận nhiều hơn và ít các hàng rào, vạch cấm hơn.
Hệ thống độc đảng sẽ bị sức ép mạnh để đáp ứng các đòi hỏi đó, và theo tiên đoán của tác giả, chính nhờ có nhiều "diễn biến hòa bình" mà dân chủ và tự do sẽ ngày càng tăng ở cả Bắc Kinh và Hà Nội một phần tư thế kỷ nữa.
Roger Cohen là một cây bút nổi tiếng thế giới, thường viết các bình luận quốc tế cho báo New York Times.





Câu trả lời hay nhất - Do người đọc bình chọn

( Nhận định của giới trẻ trong nước về  diễn biến Hòa Bình) 

DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH:
chiến lược của chủ nghĩa "đế quốc "và các thế lực" phản động quốc tế," được thực hiện dưới một phương thức,  mới để chống phá, đẩy lùi và đi đến xoá bỏ "chủ nghĩa xã hội". Đối tượng của chiến lược DBHB là các nước có khuynh hướng phát triển phi tư bản chủ nghĩa. Bản chất của chiến lược DBHB là chống chủ nghĩa xã hội, chống độc lập dân tộc. Nội dung cơ bản là phá hoại các nước xã hội chủ nghĩa về các mặt chính trị, tư tưởng, kinh tế, văn hoá, xã hội, vv. Phương thức và thủ đoạn chủ yếu là tạo dựng và thúc đẩy những nhân tố phản động, chống đối từ bên trong, đẩy đối phương vào khủng hoảng toàn diện, từng bước chuyển hoá chế độ chính trị theo con đường phát triển tư bản chủ nghĩa hoặc bị chính các thế lực chống đối dùng bạo lực lật đổ. DBHB được tiến hành thường là tổng hợp nhiều biện pháp buộc đối phương trong cùng một lúc phải đối phó với nhiều thế lực, nhiều hoạt động chống đối, thúc đẩy cuộc khủng hoảng kinh tế - xã hội thành khủng hoảng chính trị, tạo ra tình thế bạo loạn lật đổ chế độ.
Những ý tưởng ban đầu về DBHB do các nhà hoạch định chiến lược phương Tây soạn thảo từ cuối những năm 40 thế kỉ 20, sau được tiếp tục bổ sung; cuối thập kỉ 80 thế kỉ 20, được nâng lên và hoàn chỉnh thành chiến lược. Trong điều kiện mới của so sánh lực lượng trên thế giới, chiến lược DBHB được tiến hành chủ yếu bằng các thủ đoạn phi quân sự, nhằm "chuyển hoá hoà bình" các nước xã hội chủ nghĩa theo tư bản chủ nghĩa. Sau biến động ở Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu, phương Tây công khai tuyên bố chuyển hướng chiến lược "kiềm chế" sang chiến lược "mở rộng" với hai nội dung cơ bản: "dân chủ hoá về chính trị" và "tự do hoá về kinh tế". Vấn đề "nhân quyền" và "dân chủ" được coi là vũ khí lợi hại.
Nhà nước Việt Nam thi hành chính sách ngoại giao hoà bình, hợp tác và hữu nghị nhưng luôn cảnh giác đối với âm mưu DBHB. Chủ trương và biện pháp phòng chống chủ yếu là tăng cường sức mạnh kinh tế, chính trị, văn hoá, xã hội bên trong (yếu tố quyết định) kết hợp đề phòng sự thâm nhập phá hoại từ bên ngoài.
****
--Nếu ĐCSVN thực sự có đủ tài năng và đức độ để thuyết phục dân chúng thì không cần phải lo sợ trước những người bất đồng chính kiến hay yêu cầu đa nguyên đa đảng của giới trí thức hiện nay.

--ĐCSVN chẳng cần nên quan trọng quá vấn đề lý lịch, người trong Đảng hay người ngoài Đảng. Theo tôi, dù mèo đen hay mèo trắng không quan trọng. Quan trọng là mèo đó bắt được chuột hay không?

--Nếu là một đảng chân chính, đại diện cho quyền và lợi ích của dân tộc thì không lý do gì mà ĐCSVN cố giữ cơ chế độc quyền như hiện nay. Sự độc quyền bao giờ cũng đem đến cái hại là sự lạm quyền, không phát huy hết tiềm năng con người VN.

-
- Tôi luôn đặt ra câu hỏi là cuộc chiến năm 1975 có thật sự cần thiết? ĐCSVN có nhất thiết phải hy sinh xương máu của hàng triệu người dân vô tội để đổi lấy sự nghèo nàn, lạc hậu như hiện nay hay không?
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/…
***************
Diễn biến hòa bình là cuộc đấu tranh thay đổi thay chế độ CNXH bằng phương pháp hoà bình. Nó là một cuộc chiến tranh không có khói súng,đấu tranh đòi dân chủ dân quyền trong ôn hòa...mà điển hình là nhân dân các nước đông âu đã thực hiện thành công trong thời gian qua!
Nó tạo dựng ngọn cờ tập hợp lực lượng ngay trong lòng các nước XHCN t
hông qua những người giữ chức vụ cao, các văn nghệ sỹ ,trí thức có uy tín,các tầng lớp nhân dân ,những người có tư tưởng tiến bộ ,thật sự yêu đất nước.
*************

Mình hỏi câu này rồi.
Và được mọi người trả lời đây này.
**Chiến lược "Diễn biến hòa bình" do Ô.Ngoại trưởng Kissinger chủ xướng .
Thời kì đó Thế Giới chia làm hai phe:XHCN đứng đầu là Nga vàTBCN (CNĐQ) đứng đầu là Mỹ.
Mỹ luôn tìm cách lật đổ Chế độ XHCN ở Nga.Tổng thống Mỹ muốn khiêu chiến bằng Quân sự với Nga.
Nhưng thời kì đó cả hai nước có sức mạnh Quân sự gần ngang nhau,nếu Mỹ khiêu chiến với Nga thì cuộc chiến tranh TG lần thứ 3 sẽ có khả năng sảy ra.Vì cả hai bên nếu thắng hay thua thì thiệt hại vô cùng nặng nề, hết sức khủng khiếp vì lúc đó cả hai nước đều chế tạo được cả bom nguyên tử.
Vì vậy Ngoại trưởng Mỹ đề xuất một Chiến lược với Tổng thống Mỹ đó gọi là Chiến lược " DIỄN BIẾN HÒA BÌNH" có nghĩa là không dùng Quân sự mà đánh Nga bằng các lĩnh vực khác.
Chế độ XHCN ở Nga sụp đổ do Chính sách sai lầm chuyển đổi Một Đảng thành Đa Đảng và do tác động của Chiến lược DIỄN BIẾN HÒA BÌNH ở Mỹ. đìều này đã được chứng minh  Châu âu Đông đức và tây đức  đã sát nhâp  vào khối tự Do  liên sô   và những nước khác đã  giải thẻ đươc  ché đô Công sản
.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét