7 tháng 12, 2011

Châu Âu “mở to mắt” trước Trung Quốc


Một mục tiêu mà Trung Quốc không hề che giấu là muốn đất nước họ được công nhận có nền kinh tế thị trường. Tuy nhiên, theo các chính khách và chuyên gia ở Mỹ cũng như EU, đằng sau việc Bắc Kinh sẵn sàng giúp đỡ về tài chính còn có nhiều tham vọng khác.
Trước hết, theo các chuyên gia, Trung Quốc không còn thái độ khiêm nhường như trước đây. Tại cuộc họp Thượng đỉnh nhóm G20 tại Cannes (Pháp) đầu tháng 11/2011, Chủ tịch Trung Quốc đến muộn khiến Tổng thống Pháp đứng chờ 10 phút trên thềm. Sự kiện đã gây ngạc nhiên, nhất là khi mà Chủ tịch Hồ Cẩm Đào vốn luôn tỏ ra rất tôn trọng các nghi thức. Rõ ràng là Trung Quốc đã biến đổi, giàu lên, tỏ sức mạnh, ngược lại với một châu Âu không tăng trưởng, cũng không có thống nhất trên mặt chính trị và nhất là bị nợ đầm đìa.
 
Trước Hội nghị G20, Chủ tịch EU Van Rompuy đã đến Bắc Kinh: Châu Âu cần từ 50 - 100 tỷ euro cho Quỹ Bình ổn tài chính FESF. Bắc Kinh chưa ký “ngân phiếu”, nhưng trong mắt cộng đồng quốc tế thì Trung Quốc đang có một quy chế mới. Trung Quốc phải là chủ nợ chính thức của châu Âu. Bắc Kinh đã can thiệp một cách kín đáo và hiện nắm 630 tỷ công trái bằng euro, trong lúc mà đầu tư của Trung Quốc, trực tiếp nhắm vào các công ty xí nghiệp tại các quốc gia châu Âu không ngừng gia tăng, tăng gấp 6 lần từ năm 2008 - 2010. Chỉ trong 6 tháng từ tháng 10/2010 đến tháng 3/2011, đầu tư trực tiếp Trung Quốc lên đến 64 tỷ euro. Sau châu Phi, châu Âu là sân chơi tương lai của Bắc Kinh. Theo kế hoạch 5 năm 2011- 2016, Trung Quốc phải có được công nghệ tiên tiến, bằng sáng chế, kỹ năng công nghiệp và nhãn hiệu nổi tiếng.
 Đồng nhân dân tệ đang vươn ảnh hưởng đến châu Âu.
Hãy nhìn qua những gì mà Trung Quốc đã thâu tóm ở châu Âu: Mua từ các tập đoàn xe hơi, Rover của Anh, Volvo, Saab của Thụy Điển đến vườn nho Bordeaux của Pháp, không kể các tập đoàn sản xuất máy móc công nghệ cao như Baudouin hay NFM Technologies, hay những hạ tầng cơ sở cảng như Pirée ở Hy Lạp, hay Napoli ở Italy. Đây chỉ mới là đợt đầu cuộc tấn công của Trung Quốc. Với con số 3.620 tỷ euro mà Trung Quốc đang nắm trong tay - tiền dự trữ ngoại tệ của Ngân hàng Trung ương cộng với dự trữ Ngân hàng Hồng Kông và các quỹ đầu tư nhà nước - Bắc Kinh có thể mua đến 80 tập đoàn hàng đầu của châu Âu và cũng có thể mua lại cả nợ công của Italy và Pháp.
Qua các mối quan hệ song phương với các quốc gia yếu, Bắc Kinh đã xây dựng một thế lực hậu thuẫn cho họ: Italy, Bồ Đào Nha, Hy Lạp, Tây Ban Nha, tập trung 30% đầu tư và hợp đồng thương mại Trung Quốc, các nước Đông Âu cũ gần 10%. Đối với những nước đang gặp khó khăn, Trung Quốc đã trở thành cứu tinh cuối cùng để cứu vãn tình hình.
Nhưng Trung Quốc không chỉ gây lo ngại vì tham vọng kinh tế tài chính. Một lĩnh vực khiến cả châu Âu lẫn Mỹ quan ngại: quốc phòng. Từ chiến đấu cơ, hàng không mẫu hạm, hỏa tiễn, “dựa theo” công nghệ của Nga, Trung Quốc đã xây dựng một quân đội hiện đại và cả một công nghiệp quốc phòng đầy cao vọng. Ngân sách quốc phòng Trung Quốc trong năm 2010 là 119 tỷ đô-la chiếm 2,1% GDP, trong lúc của Nga chỉ là 58,7 tỷ. Dĩ nhiên không thể so với Mỹ là 698 tỷ. Trong thập niên qua, Trung Quốc đứng hàng thứ sáu trong lĩnh vực xuất khẩu vũ khí.
Trung Quốc có nguồn dự trữ ngoại tệ vượt con số 2.200 tỷ euro. Khoảng 60% trong số đó là bằng USD, 26% là euro. Bắc Kinh đang là chủ nợ của nhiều nước châu Âu. Trung Quốc cũng cam kết tiếp tục đầu tư vào Hy Lạp, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Các cuộc đàm phán với Italia cũng đang được tiến hành. Trung Quốc còn là quốc gia mua trái phiếu Mỹ nhiều nhất. Khi cuộc khủng hoảng nợ nần lên đến đỉnh điểm thì Trung Quốc quyết định tung ra kho dự trữ ngoại tệ khổng lồ.
      Song Minh (Theo AFP, Dculymail)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét