Việt Nam: Cần hủy bỏ bản án cho nhà hoạt động dân chủ

(New York, ngày 28 tháng Mười một năm 2011) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền tuyên bố chính quyền Việt Nam cần thả ngay lập tức blogger Phạm Minh Hoàng và hủy bỏ bản án đã tuyên cho ông trong phiên tòa phúc thẩm vụ này. Được biết phiên tòa phúc thẩm sẽ được mở tại Tòa án Nhân dân Tối cao tại Thành phố Hồ Chí Minh vào ngày 29 tháng Mười một năm 2011.
Phạm Minh Hoàng, 56 tuổi, người viết blog với bút danh Phan Kiến Quốc, bị xử vào ngày mồng 10 tháng Tám với tội danh “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền” theo điều 79 Bộ luật hình sự. Ông bị kết án ba năm tù, cộng thêm ba năm quản chế.
“Việt Nam vẫn bóp nghẹt quyền tự do ngôn luận bằng cách áp dụng các điều luật về an ninh quốc gia có nội dung mơ hồ để bỏ tù các nhà hoạt động ôn hòa,” ông Phil Robertson, Phó giám đốc phụ trách châu Á của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu. “Tiếng nói của những nhà hoạt động ôn hòa như Phạm Minh Hoàng xứng đáng được đồng bào của mình lắng nghe, chứ không phải bị tòa án khóa miệng.”
Khi hình sự hóa những bất đồng chính kiến ôn hòa, Việt Nam đã vi phạm nghĩa vụ của mình với tư cách quốc gia thành viên của Công ước Quốc tế về các Quyền Chính trị và Dân sự, vi phạm ngay Hiến pháp của chính Việt Nam, vốn đảm bảo quyền tự do ngôn luận và tự do lập hội.
Phạm Minh Hoàng sinh tại thành phố Vũng Tàu, nay là tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu và sang Pháp du học vào năm 1973. Năm 2000, ông trở về Việt Nam với tư cách một công dân Pháp và dạy môn khoa học ứng dụng tại Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Trên blog của mình, ông đã viết về nhiều vấn đề chính trị và xã hội ở Việt Nam. Ông kêu gọi tôn trọng quyền của công nhân và nhân quyền, ủng hộ hòa giải dân tộc, tự do ngôn luận và dân chủ.
Ông bị bắt ngày 13 tháng Tám năm 2010 vì bị cho là có liên quan tới Đảng Việt Tân, một tổ chức bị Việt Nam đặt ra ngoài vòng pháp luật, trước đây tán thành chủ trương nổi dậy chống lại chính quyền Cộng sản nhưng sau đã thay đổi đường lối và áp dụng các biện pháp ôn hòa. Không hề có bằng chứng nào cho thấy Phạm Minh Hoàng vận động hay tham gia các hoạt động bạo động chống chính quyền. Theo báo chí nhà nước Việt Nam, Phạm Minh Hoàng viết “33 bài xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng và Nhà nước.”
“Vận động cho nhân quyền và các quyền tự do cơ bản không thể là tội hình sự,” ông Robertson nói. “Rõ ràng là Phạm Minh Hoàng bị kết án chỉ vì đã biểu lộ các niềm tin chính trị một cách ôn hòa và đáng ra không bao giờ nên bắt giữ ông.”
Việt Nam hiện đang đàm phán để gia nhập TPP (Đối tác Xuyên Thái bình dương), một hiệp định thương mại đa phương quy mô lớn gồm nhiều đối tác thương mại ở châu Á và Bắc Mỹ.
“Chính quyền Hoa kỳ và các chính phủ thành viên TPP cần gây sức ép với Việt Nam để cải thiện thành tích về nhân quyền của quốc gia này, với việc trả tự do cho tất cả các tù nhân chính trị bị kết án hình sự chỉ vì chính quyền không chấp thuận các niềm tin ôn hòa của họ,” ông Roberson nói.
Đây là một đoạn văn mẫu thể hiện khẩu khí của Phạm Minh Hoàng, được trích từ bài viết của ông dưới bút danh Phan Kiến Quốc:
“Trong một thời gian dài, VN là nơi có giá nhân công thuộc hàng rẻ nhất thế giới. Điều này đã hấp dẫn các nhà đầu tư, chủ yếu là các ngành thâm dụng lao động. Đến nay, VN đã trở thành nơi gia công lớn trong khu vực. Hệ quả của giá nhân công rẻ là đời sống công nhân ngày càng tồi tệ. Từ đó làm nảy sinh mâu thuẫn, tranh chấp, ngừng việc tập thể...
Nếu nhà nước không có những cơ chế bảo vệ người lao động mà mãi chạy theo con số tăng trưởng thì những xung đột này sẽ chẳng bao giờ chấm dứt và VN sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thoát khỏi kiếp gia công với những rủi ro, những bất trắc, những lệ thuộc mà chúng ta vẫn thường thấy.
Để trả giá cho việc ổn định chính trị và tăng trưởng kinh tế, nông dân và công nhân là nạn nhân đã đành, nhưng còn một tác hại vô cùng quan trọng là vấn đề ô nhiễm môi trường đã đang và sẽ hủy hoại sức khỏe của hàng triệu người trong những năm tháng tới.”
Muốn biết thêm các báo cáo về Việt Nam của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền, xem:
Để biết thêm thông tin, xin liên hệ:
Ở Bangkok, Phil Robertson (tiếng Anh, tiếng Thái): +66-85-060-8406 (di động); hoặc robertp@hrw.org
Ở Washington, DC, John Sifton (tiếng Anh): +1-917-838-9736 (di động); hoặc siftonj@hrw.org
Ở London, Brad Adams (tiếng Anh): +44-7908-728-333 (di động); hoặc adamsb@hrw.org
*
HRW gửi Dân Làm Báo
. Bookmark the permalink.

Roi se co ngay 3 ten Trong, Dung, Sang se ra truoc vanh mong ngua de tra loi toi ac cua chung giong nhu bon lanh dao Khmer do dang bi dua ra toa o Cambodia,,
Ngay ay cung gan den roi,,
Che doc csvn nghi rang chung co the the ton tai bang bao luc, tu day nhung ai bay to long yeu nuoc..Nhung uoc bieu tinh ngay cang lon rong cho thay che doc csvn truoc sau gi cung bi lat do..Che do mat het chinh nghia va khong con ly do de ton tai
Roi se co ngay chung se den toi truoc lich su
ĐẢNG CSVN KHÔNG CHẤP NHẬN CẠNH TRANH CHÍNH TRỊ LÀ HÈN NHÁT, LÀ CỐ TÌNH VƠ VÉT, LÀ CỐ TÌNH CAI TRỊ NHÂN DÂN, LÀ ĐƠN ĐỘC TRÊN THẾ GIỚI !!!.
AI CŨNG BIẾT RẰNG CẠNH TRANH KINH TẾ ĐÃ VÀ ĐANG LUÔN LUÔN ĐEM LẠI NHỮNG ĐIỀU TỐT ĐẸP HƠN VÀ TIẾN BỘ HƠN !!!.
VÌ HẠNH PHÚC TOÀN DÂN, VÌ TIẾN BỘ PHÁT TRIỂN,
HÃY CÙNG NHAU CẠNH TRANH CHÍNH TRỊ LÀNH MẠNH !!
CÓ THỂ BỊ MẤT QUYỀN LỰC CỦA MỘT NHÓM NGƯỜI, NHƯNG SẼ KHÔNG BỊ MẤT LÒNG TOÀN DÂN !
2- Nhân dân, đồng bào VN nếu không vùng dậy chống lại độc tài và áp bức (theo như nhận xét của sơ quan LHQ, Xét Vì, mục thứ nhì, về nguyên nhân ra đời của Bản Tuyên ngôn Nhân Quyền) mà chế độ cộng sản Việt Nam thực sự đã mang lại cho nhân dân Việt Nam từ năm 1945, thì làm sao nhân dân Việt Nam có được Nhân Quyền, một khuôn mẩu chung mà mọi dân tộc, mọi quốc gia cần đạt tới…. như bản tuyên ngôn đã minh định?
3- Mãnh liệt vùng lên chống độc tài áp bức là biện pháp, phương tiện cuối cùng mà nhân dân Việt Nam đang dùng để chống lại độc tài áp bức (chỉ vì tập đoàn cộng sản VN đã xem thường và chà đạp nhân quyền của nhân dân Việt Nam một cách thô bạo, tệ hại nhất , tập đoàn cộng sản Việt Nam cũng đã trắng trợn, công khai vi phạm mọi công ước quốc tế mà tập đoàn này đã cam kết) cũng là điều mà Bản Tuyên Ngôn Quốc tế Nhân Quyền nhắc đến trước tiên ở phần nhận định: Xét Vì, mục đầu tiên.
4- Để đat được sự tiến bộ trong đời sống văn minh con người mà các tiêu chuẩn về nhân quyền (ước vọng cao nhất của con người mọi dân tộc, khuôn mẫu chung của nhân loại đã được đề ra ở Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền) nhân dân Việt Nam không còn cách nào khác hơn là phải dùng đến biện pháp cuối cùng:
- Vùng lên chống lại độc tài, áp bức, chà đạp nhân quyền! Toàn thể dân tộc Việt Nam phải vùng lên chống lại mọi hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đến tột độ của tập đoàn cầm quyền cộng sản. Đây là nguyên chính để dân tộc Việt Nam vùng đậy chống độc tài, áp bức cộng sản.
- Chế độ cộng sản phải được thay thế bằng một chế độ Dân Chủ – Tự Do thì nhân dân Việt Nam mới có thể có được ước vọng đơn giản nhất, nhưng cao nhất của con người: Nhân Quyền.
Trích Đoạn
Xét rằng: Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Việc tiến đến một thế giới trong đó tất cả mọi người được hưởng sự tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, không còn lo sợ hãi và nghèo khó, phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.
Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng đến biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.
Xét rằng: Mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia cần được khuyến khích và mở rộng.
Xét rằng: Trong Hiến Chương, các dân tộc của cộng đồng Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác định niềm tin vào những quyền căn bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị con người, vào quyền bình đẳng nam nữ và cũng đã quyết định cổ vũ cho các tiến bộ xã hội và cải tiến mức nhân sinh trong bối cảnh ngày càng tự do hơn.
Xét rằng: Các quốc gia hội viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc, nhằm cổ vũ việc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản.
Xét rằng: Sự hiểu biết chung về nhân quyền và tự do là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.
Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc long trọng công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này.
Mặt khác, bằng những phương thức tiến bộ trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, phải bảo đảm sự thừa nhận và tuân hành Bản Tuyên Ngôn một cách có hiệu lực, trong các dân tộc của các nước thành viên, và ngay cả trong những người dân sống trên các phần đất thuộc quyền cai quản của các nước đó.
Ðiều 1:
Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và quyền. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm và vì thế phải đối xử với nhau trên tinh thần bác ái.
Ðiều 2:
Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do được công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác. Hơn nữa, cũng không được có sự phân biệt nào đối với con người sống trên một quốc gia hay trên một lãnh thổ, căn cứ trên cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó. Cho dù quốc gia hay lãnh thổ này độc lập hay dưới sự bảo hộ, không được tự trị hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.
Ðiều 3:
Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an toàn cá nhân.
Ðiều 5:
Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.
Ðiều 6:
Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách con người của mình trước pháp luật.
Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi kích động dẫn đến kỳ thị như vậy.
Ðiều 8:
Mọi người đều có quyền được bảo vệ và bênh vực bởi các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.
Ðiều 9:
Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.
Ðiều 10:
Mọi người đều có bằng nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.
Ðiều 12:
Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.
Ðiều 13:
1. Mọi người có quyền tự do di chuyển và cư trú, trong phạm vi biên giới của quốc gia.
2. Mọi người đều có quyền rời khỏi lãnh thổ bất kỳ nước nào, kể cả nước của mình, và quyền trở về xứ sở.
Ðiều 18:
Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, nhận thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do biểu lộ tôn giáo hay tín ngưỡng của mình, với tư cách cá nhân hay tập thể, ở nơi công cộng hay nơi chốn riêng, bằng sự truyền dạy, thực hành, thờ phượng và áp dụng các nghi thức đạo giáo.
Ðiều 19:
Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ quan điểm. Quyền này bao gồm sự tự do quan điểm mà không bị xen vào quấy rầy và được tự do tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và tư tưởng qua mọi phương tiện truyền thông bất kể biên giới.
Ðiều 20:
1. Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách ôn hòa .
2. Không một ai có thể bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.
Ðiều 21:
1. Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách tự do.
2. Mọi người đều có quyền đón nhận những dịch vụ công cộng của quốc gia một cách bình đẳng.
3. Ý muốn của người dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và thực sự , bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương của bầu cử tự do.
Tuyên Ngôn Quốc tê Nhân Quyền:
http://vi.wikipedia.org/wiki/Tuy%C3%AAn_ng%C3%B4n_Qu%E1%BB%91c_t%E1%BA%BF_Nh%C3%A2n_quy%E1%BB%81n
Khi những kẻ ngu nhất điều khiển quốc gia thì mất nước, bên ngoài những tên ngu xuẩn quỳ lạy giặc xâm lăng Trung cộng xin cho được làm tôi tớ! Quay lại anh em trong nhà chúng bắt bớ, đàn áp, tù đay thẳng tay hiếp đáp… kể cả phụ nử! Đốn mạt nhất là đảng cộng sản! Bán khai, man rợ nhất là chế độ CS! Muốn thoát khỏi bị côn đồ CS đàn áp, sách nhiểu, hãm hại… chỉ có cách duy nhất là mọi người của mọi khu vực, mọi thành phố, cả nước….vùng lên đạp đổ chế độ do những tên côn đồ CS cầm đầu, mang tập đoàn bán nước, phản quốc, hại dân này ra trừng trị trước quốc dân, đồng bào theo đúng luật pháp quốc gia.