28 tháng 11, 2011

Thông điệp nhân dân Tunisia gởi đến Đại Hội 11 đảng CSVN – Thông điệp nhân dân Tunisia gởi đến công an VN

Thông điệp nhân dân Tunisia gởi đến Đại Hội 11 đảng CSVNThông điệp nhân dân Tunisia gởi đến công an VN


Thêm một nhà độc tài bị nhân dân lật đổ

Tổng thống Tunisia Ben Ali
Reuters
Tú Anh
Lịch sử vừa sang trang tại Bắc Phi với cuộc cách mạng « hoa lài », đóa hoa biểu tượng của Tunisia. Chỉ sau một tháng biểu tình đòi công ăn việc làm và phản đối đời sống đắt đỏ, phong trào xã hội tại Tunisia đã nhanh chóng biến thành phản kháng chính trị buộc Tổng thống Ben Ali và gia đình phải chạy trốn. Tình trạng tham ô gây phẩn nộ trong mọi tầng lớp dân chúng khiến cho ngay quân đội, thành trì bảo vệ chế độ, đã bỏ rơi nhà độc tài vào giờ phút gay go nhất.
Sau năm lần « đắc cử và tái đắc cử » với những tỷ lệ phiếu từ 90% đến 99%, Tổng thống Zine el-Abidine ben Ali, 74 tuổi đã cùng vợ con chạy sang Ảrập Xêút lưu vong sau khi bị Pháp, Ý và Qatar từ chối nhập cảnh.
Vì những nguyên nhân nào mà một nhà độc tài nắm hết quyền lực chính trị, kinh tế suốt 23 năm và có một lực lượng an ninh, quân đội hùng hậu trong tay lại một sớm một chiều đầu hàng trước một làn sóng thanh niên không vũ khí ?
Từ phản ứng bộc phát đầu tiên tỏ tình liên đới với một thanh niên có học thức nhưng phải đi bán hàng rong bị cảnh sát hà hiếp đến tẩm xăng tự tử hôm 17/12/2011 ở một tỉnh xa xôi , phong trào tranh đấu của giới trẻ Tunisia lan khắp nước. Chính quyền huy động cảnh sát chống bạo động đàn áp bằng lựu đạn cay và đạn thật làm chết 66 người, nhưng phong trào biểu tình không suy giảm và lan đến tận thủ đô chỉ trong vòng không đầy một tháng.
Trong những ngày cuối cùng, nhà độc tài phải ba lần lên truyền hình hứa hẹn trấn an. Nhưng dù hứa hẹn tái lập tự do báo chí, bãi bỏ kiểm duyệt internet, và cách chức một số nhân vật thân cận, các « động thái giờ chót » này chỉ làm cho người dân Tunisia cảm thấy hết sợ hải và càng tin tưởng hơn vào chiến thắng tất yếu của xu thế dân chủ.
Thanh niên chống đối, doanh nhân bất bình, quân đội bỏ rơi
Theo giới phân tích thì đằng sau lớp sơn vững chắc bên ngoài, chế độ của Ben Ali đã mục rữa từ bên trong. Người dân Tunisia có học vấn cao, nhưng đa số lại bị đặt bên lề xã hội. Họ không chấp nhận bị một gia đình thiếu học thức và tham ô lãnh đạo.
Theo báo cánh tả Libération của Pháp, bản thân tổng thống Ben Ali là một tay võ biền, tiến thân bằng vũ khí như Saddam Husein của Irak hay Boumediene của Algérie. Sau khi Tunisia độc lập, ông hoạt động trong ngành tình báo và chức vụ này cho ông điều kiện thuận lợi để lật đổ lãnh đạo đầu tiên là ông Bourguiba.
Đối lập cho biết thêm bà vợ thứ hai của ông là một thợ hớt tóc, nhưng nhờ vào quyền lực, hai người đã xây dựng một đế chế kinh tài. Từ hãng hàng không quốc gia đến khách sạng sang trọng , từ xăng dầu đến xe taxi và công ty khai thác thủy sản , từ hũ sửa chua của người lớn cho đến hộp sữa của trẻ con đều có bàn tay chia phần của gia đình nhà lãnh đạo hoặc của vợ ông.
Gia đình này bị dư luận nói lén là « kẻ cắp và vô văn hóa ». Cho đến hôm qua ai cũng phải nói lén, vì tất cả dân chúng đều bị theo dõi chặt chẽ. Bộ nội vụ có trong tay 100 ngàn cảnh sát. Trong bình mỗi 100 thường dân thì có một cảnh sát đứng sau lưng.
Mọi đòi hỏi dân chủ và tự do đều bị chính quyền từ khước với lý do là “dân trí không cao”.
Nhà nước mafia và cách mạng hoa lài
Mặc dù có tin đồn là ông bị ung thư tuyến tiền liệt, nhưng Ben Ali sửa đổi Hiến pháp để có thể ra tranh cử cho đến mãn đời như Hugo Chavez của Venezuela. Tuy nhiên lòng tham không đáy của bà vợ thứ hai Leila Trabelsi và các người con rễ đã làm cho người dân bình thường và thành phần doanh nhân cũng ngán ngẫm. Trong các bức điện ngoại giao mà Wikileaks tiết lộ, giới ngoại giao Mỹ tại Tunis gọi Tunisia “gần như”là một “nhà nước xã hội đen”.
Do tình trạng thối nát này mà quân đội đã bỏ rơi Tổng thống Ben Ali vào giờ phút nguy ngập. Binh sĩ không nổ súng vào người biểu tình, mà còn tỏ cử chỉ liên đới. Hình ảnh một thanh niên và một binh sĩ ôm nhau hay cảnh một sĩ quan nghiêm chào băng ca đưa xác một nạn nhân bị cảnh sát bắn chết lan truyền trên các mạng thông tin điện tử đã đánh hồi chuông báo tử chế độ.
Sau 28 ngày bị đàn áp đẩm máu với 66 người hy sinh , phong trào tranh đấu mà người dân Tunisia gọi là “cách mạng hoa lài” đã lật qua một trang sử độc tài như đã từng xảy ra tại Rumani, Indonesia, Nam Tư cũ, Kirghizstan… và theo nhiều nhà phân tích sẽ không dừng lại ở đây.
TT Tunisia bỏ chạy vì phản đối dâng cao
Tổng thống Tunisia lui chức trong cảnh rối loạn trên đường phố.
Tổng thống Zine al-Abidine Ben Ali của Tunisia lui chức sau 23 cầm quyền khi các cuộc phản đối về điều kiện sống khắc khổ biến thành làn sóng lớn chống lại ông.
Thủ tướng Mohammed Ghannouchi được chỉ định là tổng thống tạm quyền. Giới chức Tunisia vừa tuyên bố tình trạng khẩn cấp.
Người ta tin rằng ông Ben Ali và gia đình đã rời Tunisia, hiện đang tìm nơi cư ngụ ở nước ngoài.
Các tin chưa được kiểm chứng nói máy bay chở ông hạ cánh xuống Jeddah, thành phố thuộc Ả Rập Saudi.
Trước đó truyền thông Pháp nói rằng tổng thống Nicolas Sarkozy bác thỉnh cầu cho máy bay chở ông Ben Ali hạ cánh xuống lãnh thổ Pháp.
Trong các tuần gần đây nhiều chục người thiệt mạng trong các vụ phản đối về vật giá tăng cao, đời sống khắc khổ trên toàn quốc. Lực lượng an ninh đàn áp người biểu tình liên quan đến yêu sách của họ về nạn thất nghiệp, giá cả gia tăng và tham nhũng.
Phản đối bùng phát sau khi một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học tự thiêu khi cảnh sát cấm người này không được bán rau củ không giấy phép. Sinh viên này chết một vài tuần sau đó.
Phản đối lên cao trào vào thứ Sáu 14/1 khi hàng ngàn người tụ hợp xung quanh tòa nhà của Bộ Nội vụ, nơi đại diện cho quyền lực tại Tunisia, với nhiều người leo lên mái nhà. Cảnh sát bắn đạn hơi cay nhằm giải tán đám đông.
Quân lính gỡ bỏ bích chương có hình của ông Ben Ali tại các điểm trên toàn quốc.
Trước đó một ngày, tổng thống Ben Ali, người hứa sẽ lui chức vào năm 2014, giải tán quốc hội, tuyên bố tình trạng khẩn cấp.
Thiết quân luật
Sau đó trong bài phát biểu đọc trên truyền hình chiều thứ Sáu, thủ tướng Tunisia loan báo ông sẽ nắm quyền thay tổng thống Ben Ali.
Ông Ghannouchi, 69 tuổi, vốn là cựu bộ trưởng tài chính, giữ ghế thủ tướng từ năm 1999.
Ông hứa sẽ “tôn trọng luật pháp và thực hiện cải cách về chính trị, kinh tế, xã hội từng được loan báo trước đó”.
Nhân chứng cho hay quân lính đang gỡ bỏ bích chương, quảng cáo có hình của ông Ben Ali – chỉ dấu nói đến lối cai trị độc đoán – tại các điểm trên toàn quốc.
Phân tích gia về tình hình khối Ả Rập của đài BBC, Magdi Abdelhadi nói việc ông Ben Ali buộc phải từ chức và rời Tunisia rất có thể làm rung chuyển trật tự lập ra thời hậu thực dân tại Bắc Phi. Và ảnh hưởng có thể lan rộng ra đến thế giới Ả Rập.
Đạo luật khẩn cấp ban hành thiết quân luật luật lúc nửa đêm và cấm dân chúng tụ tập đông hơn ba người. Lực lượng an ninh được phép nổ súng nhắm bắn những người không tôn trọng luật pháp.
Tổng thống Sarkozy nói ông đứng bên cạnh người dân Tunisia, quốc gia thuộc địa trước đây của Pháp.

—————
SỰ RA ĐI CỦA TỔNG THỐNG TUNISIA LÀ VĨNH VIỄN
THỨ BẢY, 15 THÁNG 1 201

VOA
Hình: AFP
Ðám đông mừng thắng lợi ngày 14 tháng 1, 2011, gần Ðại sứ quán Tunisia ở Paris, tiếp theo sau loan báo về việc Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali rời khỏi Tunisia sau nhiều tuần lễ biểu tình bạo động
Hội đồng Hiến pháp Tunisia nói rằng sự ra đi của Tổng thống Zine El Abidine Ben Ali là vĩnh viễn và Chủ tịch quốc hội Foued Mebezza tạm thời nắm quyền lãnh đạo quốc gia vùng Bắc Phi này.
Cơ quan pháp lý cao nhất về các vấn đề hiến pháp Tunisia nói thêm rằng nhà lãnh đạo mới có 60 ngày để tổ chức bầu cử tổng thống.
Loan báo vừa kể được đưa ra một ngày sau khi ông Ben Ali bỏ sang Ả rập Xê-út sau nhiều ngày biểu tình bạo động. Thoạt đầu Thủ tướng Mohammed Ghanouchi cho biết ông lên nắm quyền với tư cách tổng thống lâm thời.
Ông Ben Ali làm Tổng thống Tunisia được 23 năm. Ông bỏ nước ra đi sau những vụ biểu tình rầm rộ vì nạn thất nghiệp và giá lương thực đắt đỏ và những vụ rối loạn đã khiến ít nhất 23 người thiệt mạng.
Bạo động bùng ra vì vụ một sinh viên tự thiêu sau khi cảnh sát tịch thu số rau trái mà giới hữu trách nói là sinh viên này mang bán mà không có giấy phép.
Trước khi rời thủ đô Tunis, ông Ben Ali đã giải tán nội các và tuyên bố tình trạng khẩn cấp. Những cuộc tụ họp nơi công cộng bị cấm và các lực lượng an ninh được phép nổ súng bắn những người hôi của.
Đêm qua, những kẻ gây rối đã đốt trạm xe lửa chính ở Tunis và cướp phá các cửa hàng.
Các giới chức nói rằng mấy mươi tù nhân thiệt mạng trong một vụ cháy nhà giam ngày hôm nay. Hãng tin Reuters cho biết một số tù nhân đã trốn khỏi nhà tù ở thành phố du lịch Monastir.———–
RFI

TỔNG THỐNG BEN ALI TRỐN SANG ẢRẬP XÊÚT DƯỚI ÁP LỰC CỦA ĐƯỜNG PHỐ

Thứ bảy 15 Tháng Giêng 2011
RFI
Biểu tình tại Tunis ngày 14/1/11 đòi tổng thống Ben Ali từ chức
Reuters Thanh Phương / Trọng Thành / Tú Anh
Sau 23 năm cầm quyền liên tục, chiều hôm qua tổng thống Tunisia, ông Ben Ali và gia đình đã lên máy bay trốn ra nước ngoài. Cuối cùng, chỉ có Ảrập Xêút chấp nhận đón tiếp, sau khi Pháp, Ý và Qatar từ chối. Nhà độc tài Tunisia như vậy là lãnh đạo đầu tiên của một nước Ảrập bị sức ép của đường phố lật đổ. Chủ tịch Quốc hội Tunisia Foued Mebazaa giữ chức quyền tổng thống trong giai đoạn chuyển tiếp. Liên Hiệp Quốc và các thủ đô Tây phương kêu gọi chính quyền lâm thời tôn trọng nhân quyền, tổ chức bầu cử tự do.
Từ Ryad, thông tín viên Clarence Rodriguez cho biêt thêm chi tiết :
« Sau nhiều thông tin trái ngược nhau về quốc gia mà ông sẽ sống lưu vong, tổng thống Ben Ali đêm qua cuối cùng đã đáp xuống Djeddah, Ảrập Xêút và sẽ ở đây không biết đến bao giờ. Ông đã được chính quyền Ảrập Xêút tiếp đón tại phòng danh dự của sân bay. Qua cử chỉ này, chính quyền Ryad muốn giúp đỡ tổng thống một nước Ảrập, lãnh đạo đầu tiên của khối Ảrập buộc phải từ bỏ quyền hành dưới áp lực của đường phố. Ảrập Xêút cũng đón tiếp phu nhân tổng thống bị lật đổ Leila Ben Ali, mà lúc đầu người ta nghĩ là chạy trốn sang Dubai.
Chính quyền Ảrập Xêút cũng xác nhận sự ủng hộ nhân dân Tunisia và hy vọng là người dân nước này sẽ « đoàn kết để vượt qua giai đoạn khó khăn này của lịch sử ». Họ nói thêm rằng « quyết định đón tiếp Ben Ali là do những hoàn cảnh đặc biệt hiện nay ở Tunisia ».
Đây không phải là lần đầu tiên vương quốc vùng Vịnh này đón tiếp một nguyên thủ quốc gia chạy trốn. Tổng thống Uganda Idi Amin Dada đã từng tỵ nạn ở Ảrập Xêút, sau khi bị lật đổ và ông đã qua đời tại đây năm 2003.
Từ khi vội vã rời khỏi Tunisia đêm thứ sáu, Ben Ali rõ ràng là đã cố tìm một quốc gia đón tiếp. Trên một chiếc máy bay của hãng hàng không Tunisia Cartago Airlines, dường như ban đầu ông ta định tỵ nạn ở Sardaigna, Ý. Phi công lấy cớ là cần tiếp thêm nhiên liệu để đáp xuống đây. Nhưng chính phủ Ý đã cho tổng thống Tunisia hiểu là ông ta không được hoan nghênh ở đây.
Đáng ngạc nhiên hơn cả là nước Pháp cũng không muốn đón tiếp người bạn thân 23 năm, vì sợ gây bất bình cộng đồng người Tunisia ở Pháp, theo một nguồn tin thân cận chính phủ. Bộ Ngoại giao Pháp cho biết không hề nhận được yêu cầu đón tiếp nào từ ông Ben Ali.”
Sức ép của đường phố
Tổng thống Tunisia phải ra đi vì không còn cách nào đối phó với diễn biến quá nhanh chóng. Chiều thứ năm 13/01/2011, ông lên truyền hình tuyên bố là đã hiểu nguyện vọng của dân, ông đổ lỗi cho giới thân cận đánh lừa lãnh đạo và thông báo cách chức hai cố vấn. Ông cam kết thêm là tôn trọng các quyền tự do và không ra tranh cử nhiệm kỳ mới năm 2014.
Những lời « thú tội » này không xoa dịu được dân chúng mà còn gây phản ứng trái ngược. Hôm sau, thủ đô Tunis tràn ngập hàng chục ngàn người biểu tình với những khẩu hiệu đòi tổng thống từ chức.
Trưa thứ sáu 14/01/2011, thủ tướng Mohamed Ghanouchi thông báo lệnh của tổng thống cách chức toàn bộ chính phủ. Nhưng ngoài đường phố , đoàn biểu tình đáp lại bằng khẩu hiệu « tiếp tục nổi dậy ».
Chuyện gì phải đến đã đến. Vào khoảng 17 giờ, có tin gia đình nhà độc tài lên máy bay tẩu thoát sang Pháp. Pháp không cho, máy bay đáp xuống Ý tiếp liệu xăng, rồi bay về hướng đảo Malta. Cuối cùng thì ông Ben Ali không đáp xuống Qatar như nhiều tin đồn, mà bay sang Ả rạp Xê-Út.
Sáng hôm nay, theo nguyên tắc ghi trong Hiến pháp, chủ tịch Quốc hội Tunisia Foued Mebazaa giữ chức quyền tổng thống trong giai đoạn chuyển tiếp, sau khi chức vụ này được thủ tướng Tunisa, một người thân cận với cựu tổng thống Ben Ali, tạm thời nắm giữ, ngay sau khi ông chạy trốn sang Ả Rập Xê Út. Việc chủ tịch Quốc hội nắm quyền tổng thống, như vậy, đã loại trừ khả năng ông Ben Ali quay trở lại chính trường Tunisia.
Báo chí Tunisia hôm nay nhiệt liệt đón chào sự sụp đổ của tổng thống Ben Ali dưới sức ép đường phố và hy vọng rằng cuộc nổi dậy thành công của người Tunisia sẽ là một tấm gương cho nhiều nước Ảrập khác.
Tuy vậy, nhiều khu phố tại vùng ngoại ô thủ đô Tunis đã trải qua một đêm hoảng sợ ngày hôm qua, vì nạn phá phách, cướp bóc, do các băng đảng bịt mặt gây ra. Theo một nguồn tin ngoại giao Pháp, những người ủng hộ tổng thống thất sủng Ben Ali là các cảnh sát có trang bị vũ khí thô sơ, mặc thường phục hoặc sắc phục, có thể đã tham gia vào các cuộc tấn công chống lại thường dân tại thủ đô Tunis. Quân đội đã phải dùng trực thăng tuần tiễu để bảo vệ dân cư trong thành phố.
Mặc dù lệnh thiết quân luật được bãi bỏ vào lúc 7h giờ địa phương, gần đến 8h vẫn ít người dám đi ra đường. Sáng hôm nay, cảnh sát đã ngăn đường vào trung tâm thành phố để ngăn chận các cuộc tập trung đông người.
Phản ứng quốc tế
Liên Hiệp Quốc và các thủ đô Tây phương kêu gọi chính quyền lâm thời tôn trọng nhân quyền, tổ chức bầu cử tự do. Tổng thống Mỹ Obama khen ngợi « lòng dũng cảm và phẩm cách » của người dân Tunisia. Hoa Kỳ xem Tunisia là một đồng minh chống khủng bố, nhưng thường xuyên lên tiếng chỉ trích chế độ thiếu tôn trọng nhân nhân quyền. Tổng thống Mỹ khuyến khích các bên giữ thái độ ôn hòa và kêu gọi chính quyền lâm thời nhanh chóng tổ chức bầu cử theo nguyện vọng của người dân.
Về phần Pháp, mẫu quốc cũ và gắn bó với chế độ của Ben Ali, Paris tỏ thái độ thận trọng và kêu gọi các bên đối thoại tìm một giải pháp dân chủ giải quyết khủng hoảng.Chính phủ Pháp khẳng định là « luôn luôn ủng hộ nhân dân Tunisia ». Theo tin mới nhất, Paris đã ra lệnh « phong tỏa các nguồn chuyển ngân đáng nghi ngờ của Tunisia ». Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-Moon kêu gọi phải có một « giải pháp dân chủ ».
Chế độ gia đình trị
Sinh năm 1936 trong một gia đình khiêm tốn, được học tập tại Pháp, tướng Ben Ali, nguyên Bộ trưởng Bộ Nội vụ và từng đảm nhiệm nhiều chức vụ trong ngành an ninh và quân đội, đã giành được chức tổng thống vào năm 1987, với việc phế truất cựu tổng thống Habib Bourguiba, bị coi là quá “ốm yếu”.
Năm 1999, cuộc trưng cầu dân ý đầu tiên trong lịch sử Tunisa về vấn đề nâng tuổi của ứng cử viên tổng thống, đã mở đường cho ông Ben Ali ra ứng cử thêm hai lần nữa.
Vào năm 2009, ông Ben Ali đã tái đắc cử đến lần thứ 5, với gần 90% phiếu bầu. Trong suốt thời kỳ nắm quyền của ông Ben Ali, đây là kỳ bỏ phiếu mà ông nhận được ít phiếu bầu nhất.
Ông Ben Ali lên nắm quyền vào thời điểm nước Tunisia bị xâu xé vì các cuộc tranh giành quyền kế vị xâu xé, và vào thời điểm các phong trào Hồi giáo cực đoan phát triển mạnh. Nhiều người Tunisia đã tin tưởng ông Ben Ali là một vị cứu tinh của đất nước.
Thực tế đúng là cựu tổng thống Ben Ali đã thiết lập được các nền tảng cho một nền kinh tế tự do, và theo đuổi các chính sách hỗ trợ giáo dục và giải phóng phụ nữ. Tuy nhiên, đi liền với các cải cách này là thái độ ngày càng cứng rắn đối với đối lập, bất kể là cánh tả Hay hồi giáo. Báo chí và nghiệp đoàn bị kiểm soát chặt chẽ.
Trong khi được nhiều nước Phương Tây ca ngợi vì sự ổn định và thành trì chống Hồi giáo cực đoan, chế độ của cựu tổng thống Ben Ali đã bị các nhà hoạt động nhân quyền kịch liệt chỉ trích vì các vi phạm trầm trọng, với các vụ bắt bớ đối lập chính trị và tra tấn tràn lan.
Cùng với gia đình của người vợ thứ hai Leila Trabelsi, ông Ben Ali đã áp đặt một chế độ gia đình trị, chi phối mọi mặt đời sống kinh tế của quốc gia này.
doithoai

3 RESPONSES TO THÔNG ĐIỆP NHÂN DÂN TUNISIA GỞI ĐẾN ĐẠI HỘI 11 ĐẢNG CSVN – THÔNG ĐIỆP NHÂN DÂN TUNISIA GỞI ĐẾN CÔNG AN VN

  1. Đồ Mộ Hào 
    Không có chế độ độc tài nào có thể vĩnh viễn tồn tại, vào thập niên 90 của thế kỷ trước, thế giới đã chứng kiện sự xụp đổ bất ngờ của Liên Xô và các nước Đông Âu. Người dân các nước này không cần vũ khí, chẳng cần bao nhiêu xương máu nhưng chế độ độc tài Cộng sản đã phải ra đi. Bây giờ chế độ độc tài ở Tunisia cũng sẽ cùng chung số phận như vậy, cho dù chế độ độc tài CSVN cho dù có kéo dài, cố sống thì rồi cũng không qua khỏi. Nhân dân trong nước đang ngày càng đứng lên đòi công bằng, dân chủ và Chế độ CSVN đang đứng trên bờ vực thẳm chỉ cần nhân dân cùng đứng lên là Chế độ CS phải cáo chung.
    Mong thay ngày ấy sẽ mau đến.
    Đào Mộ Hồ.

  2. Đây là 1 bài học cho đảng CSVN : sau bao nhiêu năm gây đau thương cho dân tộc VN ,bán nước,buôn dân …Đã đến lúc CSVN nên trả lại quyền làm chủ đất nước cho nhân dân VN trước khi quá trễ . Nếu đảng CSVN mà còn lì lợm đeo bám quyền lực ,tiếp tục bán nước cho Tàu cộng, nhận Tàu cộng làm “cha” thì tôi nghĩ là cái giá phải trả của gia đình ,con cái,dòng họ của quý vị trong đảng CSVN hiện nay chắc chắn là rất đắt (tàn khốc ) đối với nhân dân VN , chứ không phải chỉ đơn giản “hạ cánh an toàn ” như tổng thống độc tài nước Tunisie này đâu . ” Quay đầu là bờ “, cầu mong quý vị trong đảng CSVN sẽ sáng suốt .
  3. trinhngoctoan 
    Khi nào mới tới phiên người dân và giới trí thức VN lật đổ chế độ độc tài đảng trị csVN đây ? Ôi ! Giấc mơ nầy biết bao giờ trở thành hiện thực .

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét