“Người sói” ở Việt Nam
Quỳnh Chi- RFA
Quỳnh Chi mời quý vị nghe câu chuyện của cậu bé mà người ta hay gọi là “người sói”, trong Câu chuyện hằng tuần kỳ nàyCa bệnh cực hiếm
Quán nước nhỏ của chị Võ Thị Nghiệm nằm lạc lõng và xiêu vẹo giữa một thôn nhỏ của xã Hưng Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Cái quán nhỏ đến nỗi tưởng như sắp bốc cháy giữa cái nắng khắc nghiệt, hay sẽ phải trôi đi trong mưa lũ miền Trung. Nhưng cái nơi heo hút như thế mà cũng có nhiều người tìm đến. Bởi vì họ muốn đến để nhìn thấy Hoàng, con trai chị Nghiệm, người mà nhiều người gọi là “người sói”.“Trên cơ thể, nơi nào mà cháu mặc áo đều bị đen cả, từ khuỷu tay đến bàn tay thì không có và từ đầu gối trở xuống cũng không có. Những chỗ đen lại mọc lông và về đêm thì cháu ngứa ngáy ngủ không được”
Chị Nghiệm cho biết, chị chẳng biết con mình bị bệnh gì và cũng chẳng ai nói được bệnh của cháu. Có lần chị nghe nói có thầy lang người dân tộc Vân Kiều tại vùng núi huyện Hương Hóa – tỉnh Quảng Trị có thể chữa nhiều bệnh nan y nên hai mẹ con dắt díu tìm tới. Nhưng khi đến nơi hai mẹ con lại thắt thẻo lội bộ trở về vì thầy lang cũng chịu thua.
Hiện nay chưa có một xác minh chính xác về bệnh của Hoàng, nhưng theo bác sĩ Lại Văn Hải, em mắc triệu chứng người sói, hay còn có tên khoa học là hypertrichosis. Triệu chứng người sói được phát hiện đầu tiên vào năm 1648 ở quần đảo Canary. Tính từ khi ca bệnh đầu tiên được phát hiện, trên thế giới chỉ có khoảng 50 trường hợp.
Căn bệnh của Hoàng làm cơ thể em đen nhẻm và mọc lông khắp người, chỉ trừ đầu, cẳng tay và phần từ đầu gối trở xuống. Vào những ngày hè, những nơi mọc lông càng gây ngứa ngáy, khó chịu. Cách đây 12 năm, Hoàng ra đời với nhân dạng một đứa bé bị đen gần hết cơ thể, đã khiến nhiều người hốt hoảng và sợ sệt.
“Lúc tôi vừa sinh cháu ra thì y tá và bác sĩ giấu không cho tôi thấy cháu. Ngay cả chính họ cũng phát hoảng khi thấy cháu Hoàng. Họ khiếp luôn và nói là chưa có ca nào như ca này cả”, chị Nghiệm nhớ lại với giọng xót xa.
Bị ruồng bỏ
Sinh ra một đứa con tật nguyền, nỗi đau về tinh thần như lớn gấp trăm ngàn lần nỗi đau về thể xác của người mẹ trẻ vừa vượt cạn. Thế nhưng, chị Nghiệm đã không thể cùng chồng san sẻ trái đắng này vì chính anh cũng kinh hãi vì đứa con mình mà đã bỏ đi sau ngày Hoàng ra đời không lâu, lúc cậu bé còn chưa kịp biết mặt cha.“Mẹ đẻ con ra thì ba bỏ cho nên con cũng không nhớ ba lắm”, Hoàng tâm sự.
Bị gia đình bên nội ruồng rẫy vì hình thù kỳ quái, chị Nghiệm bế con về ở cùng mẹ đẻ, nhờ sự bao bọc của xóm giềng và người mẹ già với vài sào lúa nước. Từ mười hai năm nay, chị Nghiệm cùng con hẩm hiu rau cháo trong căn nhà trống toác, rộng không quá 10 mét vuông của người cậu.
“Làng xóm thay nhau chăm sóc, cho sữa để Hoàng bú chứ bên nội cũng bỏ cháu từ đó. Bây giờ hai mẹ con phải phụ giúp mẹ tôi, dựa vào mấy sào ruộng để kiếm gạo ăn”.
Sống nhờ vào từng bình sữa của bà con hàng xóm, đến khi lớn lên, Hoàng vẫn nhờ vào sự che chở của láng giềng. Chị Lịnh, hàng xóm của gia đình bé Hoàng cho biết.
“Có nhiều lúc tôi sang thăm mà Hoàng than đói là tôi về mang cơm qua cho cháu. Trong vườn tôi mà có rau thì tôi cũng cho hai mẹ con Hoàng để họ nấu ăn. Có lần tôi thấy Hoàng đi bộ từ trường về mà trời lại mưa, tôi quá tôi phải dừng lại chở cháu về”.
Hằng ngày, chị Nghiệm lấy nước bán cho khách vãng lai. Xung quanh cái mà chị gọi là “quán nước” tìm mãi cũng chẳng thấy nổi cái bàn hay ghế cho ra hồn mà chỉ có một cái tủ cây ba ngăn cũ kỹ dài chưa quá một sải tay trẻ con, chứa vài lon nước ngọt. Vậy mà có lúc, chị Nghiệm cũng chẳng kiếm đâu ra nổi non một trăm ngàn mua nước về bán kiếm lời hơn mười ngàn cho mẹ con qua bữa.
“Chồng lấy vợ khác rồi, định về nhà mẹ đẻ ở nhưng nhà cũng đông quá nên hai mẹ con ở nhà của cậu. Có được đồng nào thì tôi bỏ ra bán kiếm sống, còn không thì thôi”
Lòng mẹ đau như cắt
Bị bệnh lạ, Hoàng còn mắc thêm bệnh u máu. Chỉ trong vòng 2 năm nay, Hoàng đã phải mổ u máu 2 lần. Tuy nhiên, việc mổ này chỉ làm giảm bệnh u máu của em, chứ tuyệt nhiên không làm thuyên giảm căn bệnh bẩm sinh của Hoàng.“Khi đi bệnh viện thì cũng chỉ có hai mẹ con hay mẹ tôi và xóm làng giúp đỡ động viên mà thôi. Còn nước còn tát, tôi có một đứa con nên cũng nóng ruột. Cháu Hoàng mổ khối u máu trên lưng hai lần rồi, không biết đến mùa hè này khối u đó có mọc lại không. Bác sĩ nói nếu khối u đó mọc lại lần thứ ba là u máu độc. Tôi rất lo”.
Hoàng lớn lên với sự thiếu vắng tình thương, với nỗi tủi thân và lòng tự ti mặc cảm cứ như lớn dần lên theo em từ khi đến tuổi cắp sách đến trường. Bởi chiếc aó sơ mi trắng cài khuy không che nổi những phần đen và mọc lông trên cơ thể khi Hoàng vô tình vung tay đùa nghịch. Và mỗi lần như thế là các bạn trong lớp được cớ mang Hoàng ra làm trò đùa:
“Khi bị bạn trêu thì cháu về nhà khóc với tôi. Nhìn như thế tôi rất buồn. Những lúc như thế tôi phải tìm đến các cháu ấy và dặn dò đừng đối xử như thế với Hoàng. Sinh được đứa con trai mà nó bị tật nguyền như thế thì tôi buồn lắm”
Vì mặc cảm, Hoàng trở nên trầm lặng, ít nói. Người bạn thân thiết của Hoàng là trái bóng da cũ rách và niềm vui của cậu bé là được lái xe đạp. Có lẽ biết được mình có nhân dạng khác thường, Hoàng thường mặc quần áo dài như để giấu hết những khiếm khuyết cơ thể vào trong. Cậu bé tâm sự, mỗi lần nhìn thấy mình trong gương là mỗi lần nước mắt tuôn trào.
“Con thấy tủi thân, thấy buồn. Tuy nhiên, con cũng có bạn bè, lâu lâu thì cũng có bạn chọc ghẹo nhưng các bạn con thì vẫn chơi chung con. Con chỉ hay chơi với mấy bạn thân mà thôi”.
Những khi bị gọi là “người sói” là mỗi lần Hoàng đòi bỏ học. Những lúc như thế lòng chị Nghiệm đau như cắt, chỉ biết cắn chặy môi nuốt lệ vào lòng, khuyên cho con đỡ tủi.
“Thầy cô hay bạn bè nào biết thì không trêu chọc nó nhưng một số khác thì hay lấy cháu làm trò đùa. Từ khi em học lớp 4 trở về trước thì bạn bè cứ trêu chọc suốt nên cháu rất buồn và đòi bỏ học.
Tôi đã khuyên con là cố gắng học và nói với cháu rằng khi nào tôi còn nuôi cháu học được thì cứ học, khi nào tôi không có khả năng lo cho cháu nữa thì thôi”.
Mộng kỹ sư điện tử
Chị Nghiệm cho biết, Hoàng học đều hết các môn, nhưng môn toán là môn em có số điểm cao nhất. Tiếp xúc với Hoàng, người ta dễ bị ngạc nhiên khi ẩn sau sự trầm lặng là sự thông minh, sáng taọ. Theo chị Lịnh, em hay mày mò sửa chữa những vật dụng trong nhà. Chị nói:“Hoàng là đứa trẻ biết phấn đấu và lo cho mẹ. Hoàng rất sáng tạo và thích sửa chữa đồ điện trong gia đình. Đèn pin hay máy quạt có trục trặc là Hoàng lôi ra sửa”.
Có lẽ đóng vai trò người đàn ông trẻ trong gia đình, những công việc hằng ngày ấy đã mang Hoàng đến với ước mơ trở thành kỹ sư điện tử:
“Con thích nhất là học điện tử nhưng không biết mẹ có thể lo cho con học được không. Mong ước của con là sau này có thể làm một nghề gì đó để giúp mẹ. Bây giờ con nghĩ nghề đó là nghề điện tử, sửa chữa đồ vi tính, điện tử”.
Hoàng, mặc dù bị bỏ rơi, bị trêu chọc, đã mạnh dạn chia sẻ ước mơ trở thành kỹ sư của mình – cái ước mơ những tưởng có thể bị những mãng đen trên cơ thể che khuất. Ước mơ ấy tưởng chừng như quá lớn lao đối với bà mẹ trông chờ vào quán nước kiếm vài đồng lẻ và tưởng như cũng quá lạc lỏng giữa cái thôn nghèo khổ này. Thế nhưng, suy cho cùng, chẳng phải mọi thành công trong cuộc sống đều bắt đầu từ mơ ước đó sao?
Quý thính giả vưà đến với chương trình “Câu chuyện hàng tuần”. Quỳnh Chi rất mong nhận ý kiến đóng góp cũng như những chia sẻ của quý vị tại email QUYNHCHI@RFA.ORG. Xin kính chào và hẹn gặp lại quý vị vào tuần tới.
Nguồn lấy từ: http://www.rfa.org/vietnamese/programs/OneStoryaWeek/the-wolf-boy-08082011161107.html
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét