4 tháng 7, 2011

Ông ấy không chọn tôi

- Bà là vợ của nạn nhân?
- Vâng!
- Tại sao bà ép ông ta tự tử?
- Thật tôi không ngờ! Tôi chỉ nói: “Đừng có hòng mà ly dị. Giữa tôi và đầu tàu hoả ông chọn cái nào?”.

Tôi có nói gì đâu

Ba phạm nhân đứng trước một cai ngục mắt lác. Cai ngục trợn mắt nhìn phạm nhân A, hằm hằm hỏi: “Mày tên gì?”
Phạm nhân B vội nói:
- Dạ, tôi tên Ali.
Cai ngục nhìn sang phạm nhân B hét lên tức giận:
- Tao không hỏi mày.
Phạm nhân C sợ quá hét lên:
- Nhưng, tôi có nói gì đâu.

Huấn luyện cá giỏi

Một cậu bé bị nhân viên bảo vệ bắt giữ vì câu cá trộm ở một khu vực cấm câu cá với hai giỏ cá đầy.
- Cháu có giấy phép câu cá không?
- Dạ không có. Đây là cá cảnh của nhà cháu.
- Cá cảnh?
- Vâng đúng. Tối tối cháu đem cá ra đây thả xuống để cho chúng nó bơi vài vòng thư giãn rồi huýt sáo là chúng tự quay lại nhảy vào giỏ để lại mang về nhà.
- Nhảm nhí, cá không thể làm thế được.
- Vậy để cháu chỉ cho ông thấy.
- Được.
Vậy là cậu bé thả cá xuống hồ trước sự chứng kiến của nhân viên bảo vệ. Một lát sau.
- Thế nào? Cháu định bao giờ thì gọi chúng quay lại hả?
- Gọi ai lại ạ?
- Cá.
- Cá nào cơ ?

Hành hạ tên cướp

Một nhà băng bị cướp 200.000 đôla.
Chủ nhà băng nói với phóng viên:
- Anh cứ ghi là nhà băng bị mất nửa triệu đôla. Để xem thằng cha đó thanh minh với vợ hắn ta thế nào.

Bỏ thuốc

Một cô gái mặc váy ngắn bước lên tàu điện. Không còn chỗ ngồi, cô nhìn quanh.
Vừa lúc đó có một chàng trai trẻ mời:
- Cô có thể ngồi lên đùi tôi.
- Tôi sợ làm gãy cái tẩu thuốc lá trong túi quần của anh.
Chàng trai trẻ chưa kịp đáp lại thì ông già khoảng 70 tuổi ân cần nói:
- Cô có thể ngồi trên đùi tôi, vì tôi đã bỏ thuốc 10 năm nay rồi.


Bách phát bách trúng

Nhà quý tộc nọ vào rừng để săn bắn. Cùng đi với ông có rất đông bạn bè và vô số kẻ hầu người hạ.
Tới một gốc cây lớn, ông thấy trên đó vẽ chi chít các đích ngắm và chính giữa mỗi hồng tâm găm một mũi tên. Ngạc nhiên, nhà quý tộc thốt lên:
- Nhà thiện xạ vĩ đại này là ai vậy? Phải tìm ra anh ta!
Sau khi tiếp tục đi xuyên rừng thêm vài dặm, đoàn đi săn bắt gặp một cậu bé mang cung tên. Cậu nhận mình chính là cung thủ đã bắn tên lên thân cây.
- Cháu không vẽ đích lên thân cây và dùng búa đóng đinh mũi tên vào hồng tâm đấy chứ? – Nhà quý tộc hỏi.
- Không, thưa ngài. Cháu bắn tên từ cách xa 100 bước. Cháu thề trên những gì thiêng liêng nhất rằng đó là sự thật.
- Thật đáng ngạc nhiên. – Nhà quý tộc thốt lên – Ta sẽ nhận cháu làm hộ vệ. Nhưng ta cần hỏi cháu một câu, làm thế nào cháu có thể bắn những phát tên tuyệt diệu đến nhường ấy?
Cậu bé đáp:
- Trước tiên, cháu bắn tên vào thân cây, sau đó, cháu vẽ hồng tâm xung quanh nó.

Sửa xe

- Alô, có phải nhà bà Smith đó không?
- Phải, tôi là chồng cô ấy. Có việc gì thế?
- Tôi là nhân viên của garage mà bà nhà vừa sửa xe ở đây rồi đi luôn. Ông vui lòng thanh toán.
- Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền sửa xe…
- Không ạ, tiền sửa tường garage và viện phí cho 2 nhân viên bảo vệ ở cổng ra vào.

Cãi

Chồng của bị cáo trách luật sư: “Ông cam đoan sẽ cãi trắng án cho vợ tôi, thế mà cô ấy lại bị kết án một năm lao động cưỡng bức”.
Luật sư thở dài:
- Nhưng ở phiên tòa bà ấy có để cho tôi nói câu nào đâu!

Có đáng để nuôi?

Nhà sắp có khách, bà vợ hách dịch hỏi ông chồng: “Ông định mặc quần đùi để tiếp khách hay sao?”.
- Tôi muốn để mọi người đều biết, bà đã nuôi tôi thế nào! – Ông chồng hậm hực.
- Nếu vậy – bà vợ nói – ông hãy cởi nốt cả quần đùi ra, cho họ biết là ông có đáng để nuôi không.

Chỉ có vợ mới thế!

Đó là một đêm thật khủng khiếp. Gió thổi cắt da, tuyết rơi dày đặc… Đường phố vắng tanh. Ông chủ tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa thì một người đàn ông nhỏ bé lách vào. Ông ta mặc áo ấm, áo mưa, khăn choàng, nhưng vẫn bị ướt lóp ngóp.
- Bán cho tôi hai cái bánh.
- Chỉ hai cái thôi à? – Ông chủ tiệm ngạc nhiên.
- Ừ, hai thôi. Một cho tôi và một cho Sherry.
- Sherry là vợ ông à?
- Chớ anh nói ai? – Người đàn ông gắt gỏng – Chẳng lẽ mẹ tôi lại bắt tôi ra đường trong một đêm như thế này à?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét