Nỗi Buồn Tháng Tư
Nhớ Sài Gòn
Nhớ đường Thống Nhất. Tháp chuông Ðức Bà
Nhớ lòng Nguyễn Huệ đầy hoa
Bạch Ðằng, nhớ bóng con phà Thủ Thiêm
Tam Ða xanh đỏ, nhớ đèn
Bến Thành bốn cửa, nhớ chen chân người
Thánh Tôn, Lê Lợi ... Nhớ ơi !
Nhớ hàng sách cũ giữa trời bán, mua
Chân say, vui bước đường mơ
Từng con phố nhớ ngẩn ngơ gọi hồn
Chùa Xá Lợi, nhớ trầm hương
Gia Long nhớ nắng sân trường áo bay
Lá me xanh, nhớ gót hài
Tao Ðàn, ai đứng chờ ai mấy mùa
Nhớ trường Quốc Tuấn năm xưa
Nhớ em mười sáu, khi vừa biết yêu
Tan trường, đợi tiếng chuông reo
Theo nhau, tình biết bao nhiêu là tình !
Mặt ngoài, e lệ làm thinh
Che nghiêng vành nón, trộm nhìn. Thế thôi !
Ðường Lê Văn Duyệt đông vui
Ði qua chợ Ðũi nhớ xôi, nhớ chè
Phan Ðình Phùng phía bên kia
Ðây Phan Thanh Giản, lối về Cầu Sơn
Nhớ ơi, nhớ quá. Saigon !
Bao giờ nước trở về nguồn, nước ơi !
Mất nhau từ buổi đỏ trời
Saigon đâu ? Trả lại tôi Saigon !!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét