Chuyện tình buồn qua ca khúc của Phạm Duy
Được viết bởi: nguoimuonmat | 04/07/2011
Sống mà không yêu, thì như xác chết biết thở!
Tình yêu, ai sống mà chưa qua, chưa nếm thì chưa phải là người!
Haizzz... ta chưa qua, nên ta không phải là người. Hoặc có thể nói, ta không phải là người nên ta không qua!
Chưa qua, cho nên viết về chuyện tình thật khó khăn biết bao. Không biết mô, tê, ất, giáp, gì để nói cả. Muốn viết mà không biết bắt đầu từ đâu cho có ngọn, có ngành. Hơn nữa, ta văn xuôi cũng không hay, làm thơ thì dỡ, may ta lục lọi lung tung, thấy nhạc sĩ Phạm Duy viết nhiều ca khúc (có đến hơn 1.000 bài), và nhờ có được vài ba ly trong bụng ấm lòng, thế là tâm hồn lại đi mây về gió, lắp ghép lại những ca khúc mà ông đã sáng tác, đã phổ thơ, thành một câu chuyện tình buồn, kể cho mọi người cùng đọc.
Đã là lắp ghép từ các ca khúc, nên thật khó cho có vần điệu, cho suông, có nhiều chỗ khập khiễng, nhưng biết sao được. Thôi thì ta cố gắng hết sức, những chữ ta viết nghiêng, đó chính là tên các ca khúc của Phạm Duy đã sáng tác. Có dỡ thì đừng chê, ấy là thông cảm cho ta vậy!
Đây, chuyện tình buồn là thế này:
Nước non ngàn dặm ra đi
Con Thuyền viễn xứ, Tiễn em xa mờ
Viễn du, có kẻ đợi chờ
Hong khô Kỷ niệm, Nha Trang ngày về...
Dạ hành, Chiếc bóng bên đường
Dấu chân trên tuyết, Người về, Không tên
Lữ hành đứng lặng Thinh không
Trăng sao rớt rụng, Pháp thân hao gầy!
Nước mắt rơi, Chuyện tình buồn...
Còn chút gì để nhớ, Con đường tình ta đi?
Ru người hấp hối, tình si
Phố buồn chân bước, Mưa rơi, Tình sầu
Dòng sông xanh, Quán bên đường...
Đây thôn Vỹ dạ, Bến xuân, Tình hờ
Trăm năm như một chiều
Hai năm tình lận đận, Tưởng như còn người yêu
Tuổi hồng, Trả lại em yêu
Trả thư tình cũ, trả Mầu thời gian
Cô hái mơ ơi, Tình quê còn đó
Về đây nghe khúc, Khối tình Trương Chi
Trăm năm bến cũ còn ghi
Làm sao mà quên được, Chỉ chừng đó thôi!
Mây trôi trôi hết một đời,
Võng đưa, Rong khúc, Như là lòng tôi
* *
*
Nếu một mai em sẽ qua đời
Nghìn trùng xa cách, Nghìn thu, Ngậm ngùi!
Ngày xưa Hoàng Thị, tan trường
Ðường chiều lá rụng, Hạ hồng, Hoa xuân
Cỏ hồng níu vạt áo bay
Bên ni bên nớ, Tơ tình, Phượng yêu
Đêm xuân, Chú cuội, ngồi buồn
Bên cầu biên giới, Chiều về trên sông
Xuân nồng, Tiếng sáo thiên thai
Nắng chiều rực rỡ, Tiếng thu, Tình cầm
Nương chiều, Gánh lúa, Tình ca
Quê nghèo hát khúc, Xuân ca yêu đời
Tôi đang mơ giấc mộng dài
Trên đồi xuân mộng, trải Đường em đi
Cho nhau, Tình vẫn rong chơi
Trăm năm hò hẹn, Vòng tay cho đời
Đưa em tìm động hoa vàng
Si mê, Tình tự, Tỳ bà, Hái hoa
Vần thơ sầu rụng, Trăng già,
Yêu tinh tình nữ, Tình thu, Thằng bờm
* *
*
Nhớ Ngày tháng hạ yêu nhau
Một cành hoa trắng, Cây đàn bỏ quên
Dạ lai hương, Lá diêu bông!
Tiếng đàn tôi gãy, Qua cầu gió bay
Tuổi ngọc, là Tuổi mộng mơ
Tuổi thần tiên đó, Đố ai chưa lần?
Ngày em hai mươi tuổi hồng
Xuân thì, như Nụ tầm xuân đợi chờ
Gặp em, Em lễ chùa này
Dáng em thánh thiện, Em hiền như Masouer!
Gọi em là đóa hoa sầu
Giọt mưa trên lá, mắt nâu hững hờ
Tôi đi từ lúc trăng tơ
Khi tôi về, Chiều tắt, Này người ơi... đừng hờn
Chập chờn Qua suối mây hồng
Đường đi đã tới, nghe Chiêng trống cồng
* *
*
Yêu là chết ở trong lòng
Sầu buồn Mộ khúc, khó mờ Vết sâu
Thiên đường địa ngục, Tìm nhau
Đạp lùi tinh tú, ru Hồn là ai ?
Về thôi, Nguyên vẹn hình hài
Trường ca Hàn mặc Tử, một mai Ngựa hồng!
Chiều đông, một Khúc lan sầu
Lời ru bú mớm nâng niu, Người tình
Thế thôi, Nữa đoạn tình buồn
Một Mùa thu chết, Một cành củi khô
Giã từ ác mộng hư vô
Ta yêu em lầm lỡ, Tôi ước mơ vỡ rồi!
Còn đâu một khúc Hát đôi
Còn đâu ai Hát với tôi bây giờ?
Sương rơi Đà Lạt trăng mờ
Tuổi xuân đã cạn, Xuân hành với ai?
Tóc mai sợi vắn sợi dài
Kiếp sau xin giữ lại đời cho nhau!
Hẹn hò, trong cõi Mộng du
Giết người trong mộng, Kiếp sau, Hãy yêu chàng!
Ta làm Con dế hát rong
Ta là con Thú đau thương cả đời!
Vô thường, ta Trút linh hồn
Mộ phần thế kỷ, Tình là bóng ma!
----------------
Nguoimuonmat, 04/07/2011
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét